Ngày 5/3, Bộ Quốc phòng Tây Ban Nha thông báo sẽ điều tàu khu trục hiện đại nhất của mình, Cristobal Colon, tới khu vực Cyprus để tăng cường năng lực phòng không và sẵn sàng tham gia các hoạt động hỗ trợ sơ tán dân thường nếu cần thiết.
Xung đột Mỹ - Israel - Iran làm gián đoạn nguồn cung qua Vịnh Ba Tư, đẩy giá urê tăng mạnh và làm dấy lên lo ngại về một cuộc khủng hoảng phân bón toàn cầu.
Giới phân tích nhận định tương lai chính trị của Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu có thể phụ thuộc vào kết quả cuộc xung đột với Iran khi bầu cử đang đến gần.
Việc Iran tuyên bố đóng cửa Eo biển Hormuz làm gia tăng rủi ro địa chính trị và năng lượng toàn cầu, song cũng đặt Tehran trước nguy cơ cô lập và tổn hại kinh tế.
Giới chức thân cận với Tổng thống Mỹ cảnh báo Washington sẽ “trút mưa tên lửa” xuống Iran, trong bối cảnh Nhà Trắng khẳng định chiến dịch quân sự đang đạt kết quả vượt kỳ vọng.
Thượng viện Mỹ bác nghị quyết hạn chế quyền chiến tranh, mở đường cho ông Trump tấn công sâu vào Iran bất chấp sự phản đối của đa số công chúng và nghi vấn không kích trường học.
Cuộc xung đột giữa Iran, Mỹ - Israel và Iran đang đẩy người dân Tehran và Tel Aviv cùng các nước vào cảnh ly tán, không nơi nương tựa hoặc phải sinh tồn trong các điều kiện khắc nghiệt tại các khu vực chiến sự.
Thủ tướng Mark Carney khẳng định Canada không loại trừ khả năng can thiệp quân sự vào Iran, mặc dù trước đó ông nhận định rằng các cuộc tập kích của Mỹ và Israel là "không phù hợp với luật pháp quốc tế".
Iran cảnh báo EU không tham chiến, trong khi nội khối chia rẽ sâu sắc về lập trường. Khủng hoảng đặt ra câu hỏi về năng lực phòng thủ chung và vai trò của châu Âu trong trật tự an ninh mới.
Chiến sự Mỹ - Iran nhanh chóng chuyển sang thế tiêu hao, khi các UAV giá rẻ của Iran liên tục áp sát, buộc Mỹ và đồng minh phải sử dụng tên lửa phòng không đắt đỏ để đánh chặn.
Sự bùng nổ của công nghệ, kết hợp với AI, đã thay đổi năng lực của tình báo Mỹ trong việc xác định vị trí các nguyên thủ nước ngoài. Điều này làm cục diện càng thay đổi sâu sắc.
Nếu xét trên phương diện quân sự, Iran, Mỹ và Israel đều có khả năng duy trì chiến dịch trong nhiều năm nhưng những tác động về kinh tế và những vấn đề nội bộ có thể khiến các quốc gia phải tính toán lại chiến lược của mình.
Logic phát động chiến tranh trên thế giới từ trước đến nay thường là "tự làm, tự chịu", tự khơi mào, tự gánh lấy. Nhưng Mỹ đang thay đổi logic này với chiến thuật: Chúng tôi phát động, các bạn tự diễn biến.
Khói lửa bùng lên sau đòn không kích của Mỹ - Israel vào Iran, kéo theo các cuộc trả đũa nhằm vào căn cứ Mỹ ở nhiều nước Trung Đông. Số người thiệt mạng gia tăng, sân bay tê liệt, hàng không gián đoạn và tuyến vận tải biển chiến lược đứng trước nguy cơ bị phong tỏa.
Iran đang tìm cách kéo dài xung đột và mở rộng phạm vi giao tranh. Điều này buộc Tổng thống Donald Trump phải chấp nhận các rủi ro lớn hơn, cả về mặt chính trị.
Chi phí đánh chặn cao gấp nhiều lần sản xuất, nguồn cung vũ khí tối tân hữu hạn, cuộc chiến có thể rẽ hướng nếu một bên không còn đủ đạn để bảo vệ bầu trời.
Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) vừa công bố đoạn video ghi lại cảnh không kích nhằm vào một nhóm binh sĩ Iran đang vận hành hệ thống phòng không, đồng thời tấn công một trực thăng Mi-17 do Nga sản xuất được quân đội Iran sử dụng.
Chỉ vài giờ trước khi Mỹ không kích Iran, làn sóng đặt cược bất thường trên Polymarket giúp nhiều tài khoản ẩn danh thu lợi lớn, dấy lên lo ngại về thông tin nội gián.
Việc Mỹ cùng Israel thực hiện cuộc không kích nhằm vào Iran được đảng Cộng hòa phần lớn ủng hộ, trong khi đảng Dân chủ lại phản đối - nhưng sự chia rẽ cũng xuất hiện trong cả hai đảng.