Ông Trump và nước Mỹ dễ rơi vào 'thế bí'
Sau một tuần xung đột rung chuyển Trung Đông, kết cục cuộc chiến giữa Mỹ - Israel và Iran vẫn còn là một dấu hỏi, khi một số mục tiêu của Washington dường như khó thành hiện thực.
Sau một tuần xung đột rung chuyển Trung Đông, kết cục cuộc chiến giữa Mỹ - Israel và Iran vẫn còn là một dấu hỏi, khi một số mục tiêu của Washington dường như khó thành hiện thực.
Khi đến thăm Nhà Trắng, Thủ tướng Đức Friedrich Merz đã vài lần cố gắng hỏi Tổng thống Mỹ: Chính xác ông hình dung cuộc chiến với Iran sẽ kết thúc như thế nào?
Khi Iran đối mặt với đòn tấn công dồn dập từ Mỹ và Israel, những đạo quân ủy nhiệm được đầu tư hàng chục tỷ USD tại Iraq lại chọn cách im lặng để bảo toàn quyền lực và túi tiền của chính mình.
Giá dầu leo thang, nguy cơ tắc nghẽn eo biển Hormuz và sức ép từ châu Âu đang đẩy Mỹ vào thế khó. Thị trường năng lượng có thể trở thành yếu tố quyết định thời điểm khép lại xung đột.
Cuộc xung đột tại Trung Đông bước sang giai đoạn leo thang nguy hiểm mới khi Tổng thống Donald Trump tuyên bố chỉ chấp nhận sự "đầu hàng vô điều kiện" từ Tehran, đồng thời ra lệnh tăng gấp bốn lần sản lượng vũ khí.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) cho biết các tên lửa Kheibar đã được phóng về phía Tel Aviv hôm 6/3 trong làn sóng tấn công thứ 21 của chiến dịch mang tên “Lời hứa chân thật 4”.
Chiến dịch của Mỹ và Israel làm rung chuyển Iran nhưng mục tiêu chính trị vẫn mơ hồ, khiến xung đột có nguy cơ lan rộng, kéo theo bất ổn khu vực và tác động tới kinh tế toàn cầu.
Giá năng lượng tăng vọt, bất ổn chính trị leo thang và nguy cơ xuất hiện làn sóng người tị nạn mới, xung đột khu vực đang leo thang ở Trung Đông có thể kéo theo những hệ lụy sâu rộng trên phạm vi toàn cầu.
Tổng thống Donald Trump được cho là gọi Thủ tướng Anh Keir Starmer là “kẻ thất bại”, giữa lúc hai bên bất đồng về xung đột Iran và hợp tác quân sự.
Dù chiến sự mang dáng dấp của một cuộc chiến, Washington vẫn tránh gọi các diễn biến tại Iran là “chiến tranh”, phản ánh cách Mỹ tiến hành xung đột mà không cần tuyên bố chính thức.
Iran cảnh báo EU không tham chiến, trong khi nội khối chia rẽ sâu sắc về lập trường. Khủng hoảng đặt ra câu hỏi về năng lực phòng thủ chung và vai trò của châu Âu trong trật tự an ninh mới.
Sự bùng nổ của công nghệ, kết hợp với AI, đã thay đổi năng lực của tình báo Mỹ trong việc xác định vị trí các nguyên thủ nước ngoài. Điều này làm cục diện càng thay đổi sâu sắc.
Logic phát động chiến tranh trên thế giới từ trước đến nay thường là "tự làm, tự chịu", tự khơi mào, tự gánh lấy. Nhưng Mỹ đang thay đổi logic này với chiến thuật: Chúng tôi phát động, các bạn tự diễn biến.
Iran đang tìm cách kéo dài xung đột và mở rộng phạm vi giao tranh. Điều này buộc Tổng thống Donald Trump phải chấp nhận các rủi ro lớn hơn, cả về mặt chính trị.
Chỉ vài giờ trước khi Mỹ không kích Iran, làn sóng đặt cược bất thường trên Polymarket giúp nhiều tài khoản ẩn danh thu lợi lớn, dấy lên lo ngại về thông tin nội gián.
Trong khi phương Tây cho rằng Đại giáo chủ Iran Ali Khamenei đã quá chủ quan khi bỏ qua những dấu hiệu rõ ràng trước khi Mỹ mở chiến dịch tấn công, khiến ông phải trả giá bằng tính mạng, một nhà phê bình văn hoá ở Tehran cho biết một lý do khác.
Không tham vấn, không tìm kiếm hậu thuẫn quốc tế, Washington hành động dứt khoát với Iran, buộc các đồng minh phải thích ứng với với thế tiến thoái lưỡng nan.
Ali Larijani là một nhân vật kỳ cựu trong nội bộ chính trường Iran, thường được nhìn nhận là người thực dụng, và hiện giữ vai trò quan trọng sau cái chết của Ali Khamenei.
Công suất sản xuất hạn chế, nhu cầu toàn cầu tăng vọt và chiến sự lan rộng khiến nguồn cung Patriot trở thành bài toán nan giải với Mỹ và các đồng minh.
Chiến dịch quân sự "Cơn thịnh nộ kinh hoàng" của Mỹ nhắm vào Iran đặt ra bài toán hóc búa cho Washington về khả năng duy trì kho vũ khí và gánh nặng tài khóa khổng lồ.
Hai nước vùng Vịnh tăng tốc vận động hậu trường, vừa kêu gọi giải pháp ngoại giao cho khủng hoảng Iran, vừa khẩn trương củng cố phòng không trước rủi ro trả đũa.