|
| Mỗi tháng, Bùi Ngọc Công (28 tuổi) đều lên đường cho một chuyến đi mới. Khi là những cung đường miền núi phía Bắc, có lúc là một vùng biển miền Trung hay một miền quê ít người biết tới. Với anh, việc xách ba lô lên đường đã trở thành một phần cuộc sống suốt 6 năm qua. Từ một chàng sinh viên chỉ đủ tiền cho những chuyến đi ngắn ngày, Công dần trở thành người kể chuyện bằng những hành trình xuyên Việt, đặt chân tới nhiều vùng đất từ cực Bắc tới cực Nam và được nhắc đến với tên gọi Blog của Rọt. |
|
| Sinh ra tại vùng quê Thăng Bình, Quảng Nam cũ (nay thuộc Đà Nẵng), Công lớn lên cùng những bài học địa lý, lịch sử và niềm tò mò về những miền đất xa. Khi còn nhỏ, anh thường nghe câu nói "đi một ngày đàng, học một sàng khôn" nhưng chưa từng nghĩ sẽ có ngày dành cả thanh xuân để sống cùng những chuyến đi. “Nếu quay lại thời điểm 6 năm trước, chính tôi cũng không tin mình có thể đi xa đến vậy”, Công nói với Tri Thức - Znews. |
![]() ![]() |
Hành trình của Công không bắt đầu từ một kế hoạch phải đi hết Việt Nam. Mọi thứ đến rất tự nhiên, từ niềm yêu thích khám phá và mong muốn được nhìn thấy nhiều vùng đất hơn nơi mình đang sống. Những năm sinh viên, kinh tế hạn chế khiến anh chỉ có thể thực hiện các chuyến đi ngắn quanh miền Trung. Không khách sạn sang trọng hay lịch trình cầu kỳ, đó đơn giản là cơ hội để một người trẻ được tự do khám phá thế giới bên ngoài. |
|
| Bước ngoặt đến vào tháng 9/2020, trong chuyến đi Mù Cang Chải (Lào Cai). Sau cơn mưa, con đường từ đồi Móng Ngựa xuống quốc lộ trở nên lầy lội. Xe ôm không thể tiếp tục di chuyển, Công phải tự đi bộ xuống núi giữa lúc trời dần tối. Anh ngã nhiều lần trên đường nhưng vẫn cố gắng bước tiếp để xuống tới quốc lộ an toàn. Sau trải nghiệm đó, Công nhận ra mình vừa vượt qua nhiều hơn một cung đường khó. Lần đầu tiên, anh cảm nhận rõ việc chiến thắng nỗi sợ của bản thân. Từ đó, những chuyến đi không chỉ còn là ngắm cảnh hay khám phá địa danh mới, mà còn là hành trình thử thách và trưởng thành. Ảnh chụp tại đồi Mâm Xôi bé. |
![]() |
Một tháng sau, anh thực hiện chuyến độc hành đầu tiên tới Y Tý (Lào Cai). Trước ngày khởi hành, Công không khỏi lo lắng khi phải một mình băng qua những cung đường đèo xa lạ. Nhưng khi những thửa ruộng bậc thang mùa vàng hiện ra trước mắt, mọi nỗi sợ dần biến mất. Chuyến đi giúp anh có thêm bạn bè mới, thêm sự tự tin và cảm nhận rõ cảm giác tự do mà những hành trình mang lại. |
|
| Suốt 6 năm rong ruổi, Công chưa từng xây dựng một kế hoạch dài hạn để "đi hết Việt Nam". Anh chỉ chuẩn bị kỹ cho từng chuyến đi, từ thời tiết, cung đường đến văn hóa địa phương để hiểu hơn về vùng đất mình sắp ghé qua. Có thời điểm, anh từng muốn đặt chân tới tất cả tỉnh thành. Nhưng càng đi nhiều, Công càng nhận ra Việt Nam không thể được đo bằng số điểm đến. Mỗi địa phương đều có nhiều câu chuyện, nhiều nét văn hóa riêng mà vài ngày trải nghiệm chưa thể khám phá hết. Vì thế, thay vì chạy theo số lượng, anh chọn đi chậm và trải nghiệm sâu hơn. Ảnh Công chụp tại Hà Giang (nay là tỉnh Tuyên Quang). |
|
| Trong số những nơi từng ghé qua, Điện Biên là vùng đất để lại nhiều cảm xúc nhất. Từ lần đầu đặt chân tới đây vào năm 2024, Công đã quay lại gần 10 lần. Ngoài những di tích lịch sử nổi tiếng, anh ấn tượng với cánh đồng Mường Thanh, mùa hoa ban, cung đường A Pa Chải và đặc biệt là sự chân thành của người dân địa phương. Có lần xe hết xăng giữa đường, anh được một phụ nữ người Mông chia sẻ xăng để tiếp tục hành trình. Một lần khác, anh cùng bạn bè được người dân mời ăn cơm giữa vùng núi hẻo lánh dù chưa từng quen biết. Chính những điều giản dị ấy khiến Điện Biên trở thành nơi anh luôn muốn quay lại. |
![]() ![]() |
Trong khi đó, Quảng Trị là vùng đất Công cảm thấy mình còn nhiều điều chưa khám phá hết. Dù đã ghé qua 2 lần, cả hai chuyến đi đều khá vội vàng. Ngoài những địa danh lịch sử quen thuộc như cầu Hiền Lương hay Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn, anh đặc biệt ấn tượng với Khe Sanh, những cung đường Trường Sơn và cảnh quan còn nhiều nét hoang sơ. Đó là lý do anh luôn muốn trở lại để dành nhiều thời gian hơn cho vùng đất này. |
![]() ![]() |
Sa Pa lại là nơi khiến Công thay đổi hoàn toàn suy nghĩ. Trong chuyến đi đầu tiên khi còn là sinh viên, anh chỉ nhìn thấy sự đông đúc. Nhưng những lần quay lại sau này, khi dành thời gian khám phá các bản làng như Tả Van, Tả Phìn hay Nậm Cang, anh mới cảm nhận được vẻ đẹp thật sự của vùng đất này qua ruộng bậc thang, văn hóa bản địa và cuộc sống của đồng bào dân tộc. |
|
| Đi qua nhiều vùng đất cũng giúp Công cảm nhận rõ sự đa dạng của Việt Nam. Từ miền núi, đồng bằng đến biển đảo, mỗi nơi đều có cảnh quan, giọng nói, ẩm thực và nếp sống riêng. Theo anh, muốn hiểu một vùng đất, đôi khi cần nhiều hơn một chuyến ghé thăm ngắn ngày. Trong ảnh là khung cảnh bình minh ở núi Mắt Thần (Cao Bằng) được Công ghi lại. |
|
| Sau 6 năm rong ruổi, điều khiến chàng trai 28 tuổi bất ngờ nhất là ngọn lửa đam mê vẫn còn nguyên vẹn. Từ một sinh viên phải chắt chiu tiền cho từng chuyến đi, Công nay có thể sống bằng công việc sáng tạo nội dung du lịch. Dù vậy, cảm giác háo hức trước mỗi hành trình mới chưa bao giờ thay đổi. Anh vẫn lên đường mỗi tháng, vẫn thích gặp gỡ những con người mới và khám phá những câu chuyện mới trên khắp dải đất Việt Nam. |
Học kỹ năng sống từ những cuốn cẩm nang sinh tồn
Sách "Cẩm nang sinh tồn", "100 kỹ năng sinh tồn", "Sống sót" là câu chuyện của những phượt thủ, nhà thám hiểm về cách thoát hiểm và sinh tồn.






