Chiều 28/1, trên trang cá nhân, Tuấn Trần gây chú ý khi chia sẻ về tình trạng sức khỏe. Anh cho biết vừa trải qua ca phẫu thuật nối dây chằng. Trong bức hình chụp tại bệnh viện, diễn viên cho thấy tinh thần thoải mái, sức khỏe ổn định.
"Đã phẫu thuật xong, khỏe rồi. Tết năm nay ra rạp coi Báu vật trời cho được rồi cả nhà ơi", Tuấn Trần chú thích. Dưới phần bình luận, nhiều đồng nghiệp, khán giả hỏi thăm sức khỏe, chúc diễn viên sớm bình phục.
Trước đó, lễ trao giải Cánh diều 2025 diễn ra tại Hà Nội, Tuấn Trần gây chú ý khi xuất hiện với hình ảnh tập tễnh chống nạng. Chia sẻ với Tri Thức - Znews, nam diễn viên cho biết anh gặp chấn thương đứt dây chằng khi ghi hình dự án phim Hộ linh tráng sĩ.
![]() |
Tuấn Trần sau ca phẫu thuật nối dây chằng. Ảnh: FBNV. |
Tại lễ trao giải, Tuấn Trần giành giải Nam chính xuất sắc hạng mục điện ảnh, nhờ vai diễn người con trong dự án hợp tác Việt - Hàn Mang mẹ đi bỏ.
Dịp Tết năm nay, Tuấn Trần tái hợp Phương Anh Đào trong dự án phim Báu vật trời cho. Phim theo chân Ngọc (Phương Anh Đào), một người mẹ đơn thân, có con tên Tô nhờ phương pháp thụ tinh nhân tạo.
Trong chuyến đi biển, cô chạm mặt Hồng (Tuấn Trần) - chàng trai làng chài phóng khoáng. Hồng cũng chính là người đã góp phần tạo nên sự ra đời của Tô. Cuộc gặp gỡ tréo ngoe ấy kéo ba con người xa lạ vào hàng loạt tình huống dở khóc dở cười khi mọi thứ bắt đầu vượt ngoài kế hoạch.
Màn kết hợp của Tuấn Trần, Phương Anh Đào sau cú hit phòng vé Mai (2024) được nhiều khán giả chờ đợi.
Câu chuyện về những chiếc nhãn dán bệnh lý và bản ngã bị đánh mất được khắc họa trong cuốn Người lạ với chính ta của nhà báo Rachel Aviv. Một tác phẩm đã tạo ra nhiều tranh luận vì sự sắc bén, khách quan và đầy tính nhân văn. Tác giả không đơn thuần ghi chép những hồ sơ bệnh án khô khan, mà mở ra cho độc giả một hành trình khám phá sự mong manh của tâm trí khi đứng trước những định nghĩa được gắn nhãn bởi y khoa.
Người lạ với chính ta không đưa ra đáp án đơn giản. Nó mời độc giả bước vào vùng biên giới mong manh giữa "ý nghĩa" và "bằng chứng", nơi đôi khi cả hai không gặp nhau. Và trong ranh giới ấy, điều đáng sợ nhất không phải là căn bệnh, mà là khoảnh khắc ta không còn nhận ra chính bản thân mình.
