![]() ![]() |
Lê Phương là nữ diễn viên hoạt động năng suất nhất thời gian qua. Cô góp mặt trong hai bộ phim được chú ý, gồm Vì mẹ anh phán chia tay và Bóng ma hạnh phúc. Cả hai dự án truyền hình chiếm trọn sự quan tâm, bàn tán theo nhiều hướng khác nhau từ người xem. Trong Vì mẹ anh phán chia tay, Lê Phương đảm nhận vai nhiếp ảnh gia Phương Khánh giỏi giang, cá tính, chủ động trong chuyện yêu đương. Song trong quá khứ, Phương Khánh từng trải qua cuộc hôn nhân đổ vỡ và nhiều biến cố ở cuộc sống. |
|
| Vai diễn Phương Khánh cho thấy sự thay đổi của Lê Phương trên màn ảnh về cả lối diễn xuất lẫn phong cách thời trang. Nhiều phân cảnh giữa Phương Khánh và bác sĩ Đức An (Quốc Huy) viral trên các nền tảng mạng xã hội thời gian qua. |
![]() ![]() |
Cùng thời điểm, bộ phim Bóng ma hạnh phúc lên sóng và nhận những phản ứng trái chiều từ khán giả mộ điệu truyền hình. Trong phim, Lê Phương đảm nhận vai Thanh Mai, vợ của Hoàng Dũng (Lương Thế Thành) - một doanh nhân thành đạt. Thanh Mai hy sinh sự nghiệp để ở nhà làm nội trợ, toàn tâm toàn ý chăm lo cho gia đình. Biến cố gia đình ập tới khi Thanh Mai đưa Như Trang (Ngân Hòa) - con gái của người bạn thân quá cố - về sống chung nhà. Như Trang và Hoàng Dũng nảy sinh tình cảm. Ban đầu, cả hai lén lút ngoại tình, sau đó ngày càng trơ trẽn. |
![]() ![]() |
Lê Phương lột tả trọn vẹn cả hai nhân vật Thanh Mai và Phương Khánh. Diễn xuất của người đẹp sinh năm 1985 nhận phản hồi tích cực từ người xem. Thời gian qua, có thể nói hình ảnh Lê Phương cũng như nhân vật Thanh Mai phủ sóng mạng xã hội. |
|
| Ở tuổi 41, Lê Phương có hôn nhân viên mãn và sự nghiệp thành công. Cô và ông xã Trung Kiên trải qua 10 năm gắn bó, đồng hành. Sắc vóc của Lê Phương được khen ngày càng mặn mà, phong cách thời trang thanh lịch. |
Câu chuyện về những chiếc nhãn dán bệnh lý và bản ngã bị đánh mất được khắc họa trong cuốn Người lạ với chính ta của nhà báo Rachel Aviv. Một tác phẩm đã tạo ra nhiều tranh luận vì sự sắc bén, khách quan và đầy tính nhân văn. Tác giả không đơn thuần ghi chép những hồ sơ bệnh án khô khan, mà mở ra cho độc giả một hành trình khám phá sự mong manh của tâm trí khi đứng trước những định nghĩa được gắn nhãn bởi y khoa.
Người lạ với chính ta không đưa ra đáp án đơn giản. Nó mời độc giả bước vào vùng biên giới mong manh giữa "ý nghĩa" và "bằng chứng", nơi đôi khi cả hai không gặp nhau. Và trong ranh giới ấy, điều đáng sợ nhất không phải là căn bệnh, mà là khoảnh khắc ta không còn nhận ra chính bản thân mình.





