Chiều 11/5, VOV đưa tin Công an xã Cát Hải, TP Hải Phòng đã kiểm tra sau khi tiếp nhận tin báo từ người dân về một nhóm có dấu hiệu tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy. Qua xác minh, lực lượng chức năng xác định trong nhóm này có ca sĩ Miu Lê (tên thật Lê Ánh Nhật, sinh năm 1991, trú tại TP.HCM). Kết quả test nhanh cho thấy nữ ca sĩ dương tính với ma túy.
|
| Hình ảnh Miu Lê. Ảnh: @miule. |
Sau đó, công ty quản lý của Miu Lê - KIM Entertainment - có động thái lên tiếng. Phía công ty xin lỗi vì những thông tin tiêu cực liên quan nữ ca sĩ.
"Chúng tôi chân thành cáo lỗi vì những thông tin tiêu cực này đã làm phiền lòng quý vị. Hiện tại, phía công ty đang khẩn trương phối hợp cùng các cá nhân và đơn vị liên quan để tiến hành xác minh, cũng như xử lý sự việc một cách chính xác và khách quan nhất", KIM Entertainment cho biết.
Đơn vị này tiếp tục: "Để đảm bảo tính xác thực và bảo vệ quyền lợi của tất cả các bên, chúng tôi sẽ sớm đưa ra thông tin phản hồi chính thức ngay khi có kết luận cuối cùng từ các cơ quan chức năng".
Trước đó, một số kênh cá nhân của Miu Lê bị dân mạng tràn vào bình luận và hiện tại đã khóa chức năng này.
Miu Lê, tên thật Lê Ánh Nhật, sinh năm 1991 tại TP.HCM. Cô bước vào nghệ thuật từ năm 2009 thông qua phim Những thiên thần áo trắng của đạo diễn Lê Hoàng, sau đó chuyển hướng ca hát. Năm ngoái, cô tham gia chương trình Em xinh "say hi". Song sau khi game show khép lại, Miu Lê khá im ắng.
Mới đây, cô góp mặt trong phim Đại tiệc trăng máu 8 của Phan Gia Nhật Linh. Trong phim, diễn viên đảm nhận vai một TikToker nổi tiếng được mời đi đóng phim nhưng đỏng đảnh, ngại khó, ngại khổ.
Câu chuyện về những chiếc nhãn dán bệnh lý và bản ngã bị đánh mất được khắc họa trong cuốn Người lạ với chính ta của nhà báo Rachel Aviv. Một tác phẩm đã tạo ra nhiều tranh luận vì sự sắc bén, khách quan và đầy tính nhân văn. Tác giả không đơn thuần ghi chép những hồ sơ bệnh án khô khan, mà mở ra cho độc giả một hành trình khám phá sự mong manh của tâm trí khi đứng trước những định nghĩa được gắn nhãn bởi y khoa.
Người lạ với chính ta không đưa ra đáp án đơn giản. Nó mời độc giả bước vào vùng biên giới mong manh giữa "ý nghĩa" và "bằng chứng", nơi đôi khi cả hai không gặp nhau. Và trong ranh giới ấy, điều đáng sợ nhất không phải là căn bệnh, mà là khoảnh khắc ta không còn nhận ra chính bản thân mình.
