
Obsession đang trở thành hiện tượng đáng chú ý của dòng phim kinh dị độc lập trên thế giới. Bộ phim do YouTuber Curry Barker đạo diễn, được thực hiện với kinh phí chỉ khoảng 750.000 USD và quay trong 20 ngày. Song ngay khi ra rạp, tác phẩm đã thu hút sự quan tâm của khán giả nhờ ý tưởng kinh dị tâm lý độc đáo, liên tục dẫn đầu phòng vé và nhận được đánh giá tích cực từ giới phê bình.
Tính đến nay, doanh thu toàn cầu của Obsession đã đạt khoảng 167 triệu USD. Theo ước tính, nếu trừ đi các chi phí chia cho nhà rạp, marketing và phát hành, nhà sản xuất vẫn có thể nhận về khoản lãi gấp từ 90 -100 lần kinh phí sản xuất. Con số này phản ánh mức lợi nhuận cực kỳ ấn tượng đối với một phim kinh dị độc lập, vốn không dựa vào dàn sao lớn hay chiến dịch quảng bá hoành tráng.
Khi tình yêu biến thành cơn ác mộng
Obsession theo chân Bear (Michael Johnston), một cậu trai tốt bụng, rụt rè, luôn cố gắng che giấu tình cảm mãnh liệt dành cho Nikki (Inde Navarrette), cô bạn thời thơ ấu hiện cũng là đồng nghiệp của anh tại một cửa hàng âm nhạc. Ngày nọ, Bear tình cờ tìm được món đồ kỳ lạ mang tên One Wish Willow, được cho có thể thực hiện một điều ước cho người sở hữu.
Trong phút bốc đồng, Bear ước Nikki yêu mình hơn bất kỳ ai. Thế nhưng, mong muốn tưởng chừng lãng mạn ấy nhanh chóng biến thành cơn ác mộng kinh hoàng. Dưới tác động của món đồ ma thuật, Nikki dần trở nên cuồng nhiệt, bất thường và đầy nguy hiểm, đe dọa Bear và những người xung quanh.
Càng cố gắng kiểm soát tình hình, Bear càng bị cuốn vào hậu quả từ chính điều ước của mình, khi mỗi hành động của anh đều vô tình khiến Nikki trở nên hung hãn hơn.
|
| Tình cảm Bear dành cho Nikki không đơn thuần là một tình yêu trong sáng. |
Thoạt nhìn, Obsession có thể được xem như một phim kinh dị quen thuộc về "điều ước bị nguyền rủa". Một món đồ kỳ lạ có khả năng thực hiện ước muốn, một lời cầu mong tưởng như vô hại, và sau đó là chuỗi bi kịch không thể đảo ngược. Tuy nhiên, sức hút của bộ phim thực chất nằm ở cách đạo diễn trẻ Curry Barker dùng một chất liệu cũ để soi chiếu những chủ đề hiện đại: sự chiếm hữu trong tình yêu, tâm lý “nice guy”, quyền tự chủ của phụ nữ và ảo tưởng rằng tình cảm có thể bị ép buộc.
Bear ban đầu hiện lên như một chàng trai rụt rè, lúng túng, luôn sợ làm hỏng mối quan hệ hiện có với Nikki. Chính sự vụng về ấy khiến nhân vật dễ tạo cảm giác thương cảm. Thế nhưng, Obsession nhanh chóng bóc tách lớp vỏ “đáng thương” đó. Tình cảm Bear dành cho Nikki không đơn thuần là một tình yêu trong sáng, mà dần bộc lộ như một dạng lý tưởng hóa và chiếm hữu. Anh yêu một hình ảnh Nikki do mình tưởng tượng ra nhiều hơn là Nikki thật sự, với cá tính, nhu cầu và quyền lựa chọn riêng.
Sau điều ước, nỗi ám ảnh vốn tồn tại trong Bear như được chuyển sang Nikki. Và chính người Bear yêu, lúc này, đã trở thành hình ảnh phản chiếu chính ham muốn trong anh, thậm chí quay ngược lại nuốt chửng nhân vật chính. Điều đáng sợ là khi nhận ra mọi chuyện có gì đó sai trái, Bear vẫn không lập tức tìm cách dừng lại. Anh tiếp tục giữ Nikki bên cạnh, bởi cô đang trao cho anh đúng thứ anh từng mong muốn. Sự chần chừ, hèn nhát và những lời tự biện minh ấy khiến Bear trở thành một nhân vật đáng sợ.
Ở tầng chủ đề, Obsession khai thác khá sắc tâm lý “nice guy” trong văn hóa Internet đương đại. Bear đại diện cho kiểu đàn ông tự xem mình tử tế, chung tình, xứng đáng được yêu, nhưng bên dưới lớp vỏ hiền lành ấy lại là sự bất mãn khi tình cảm không được đáp lại. Bộ phim vì thế còn đặt câu hỏi về thứ tình yêu được xây dựng trên cảm giác sở hữu và quyền được đền đáp.
Nikki, trong cấu trúc đó, là nhân vật bi kịch nhất phim. Cô vừa là nguồn cơn gây sợ hãi trên màn ảnh, vừa là nạn nhân lớn nhất của câu chuyện. Phiên bản Nikki sau điều ước có thể khiến Bear và những người xung quanh khiếp đảm, nhưng bộ phim luôn nhắc người xem rằng cô không tự chọn trở thành như vậy.
|
| Nikki - nỗi ám ảnh của phim, thực chất là nạn nhân của câu chuyện. |
Vì sao Obsession gây sốt phòng vé
Sau khi ra mắt, Obsession nhanh chóng trở thành hiện tượng phòng vé, gây chú ý với khán giả trẻ và các nhà phê bình quốc tế. Theo thống kê từ Box Office Mojo, phim đã thu 171,3 triệu USD toàn cầu, trong đó 126,5 triệu USD từ Bắc Mỹ và 44,7 triệu USD từ thị trường quốc tế.
Đáng chú ý, doanh thu của phim tăng qua các tuần, trái ngược với xu hướng thường thấy của phim kinh dị độc lập. The Guardian gọi đây là cú tăng “gần như chưa từng có”, khi tuần thứ hai và ba của phim còn vượt tuần đầu.
Lý do thành công của Obsession được cho là nằm ở một tiền đề đơn giản nhưng sắc bén, có thể tóm gọn nội dung phim trong một câu. Chính sự dễ hiểu này giúp tác phẩm tiếp cận khán giả rộng hơn, trong khi phần nội dung lại chạm đến những vấn đề nhạy cảm của đời sống hiện đại. Thay vì sa vào giải thích dài dòng, đạo diễn Curry Barker chọn cách đẩy nhanh cảm giác bất ổn, giật gân.
Một điểm đáng chú ý khác là Obsession pha trộn khá hiệu quả giữa kinh dị, hài đen và bi kịch. Có những khoảnh khắc trở nên buồn cười vì quá lố bịch, nhưng vẫn phần nào phảng phất cảm giác tội lỗi và bất an. Khán giả có thể bật cười trước sự vô lý của câu chuyện, rồi ngay sau đó nhận ra điều đang diễn ra thực chất là quá trình hủy hoại một con người.
Xuất thân từ YouTube, Curry Barker hiểu khá rõ nhịp cảm xúc của khán giả trẻ. Anh sử dụng các cú twist nhanh, hình ảnh gây ám ảnh và những tình huống cực đoan có khả năng lan truyền trên mạng xã hội. Phim vì thế vừa gây sốc, vừa có tính giải trí, dễ trở thành chủ đề bàn luận. Việc một đạo diễn trẻ bước ra từ môi trường mạng cũng tạo cảm giác gần gũi, khiến nhiều khán giả tò mò muốn xem để biết tác phẩm này có gì đặc biệt.
Bên cạnh đó, Barker cho thấy sự tự tin trong việc kiểm soát không khí phim. Obsession không phụ thuộc quá nhiều vào các màn hù dọa bất ngờ, mà xây dựng nỗi sợ từ nhịp dựng, khung hình tối, không gian bó hẹp và cảm giác có điều gì đó sai lệch đang âm thầm lan ra trong đời sống thường nhật.
|
| Obsession dắt túi 171,3 triệu USD từ kinh phí sản xuất 750.000 USD. |
Thành công của Obsession còn đến đúng thời điểm khán giả có dấu hiệu mệt mỏi với các bom tấn thương hiệu. Việc Star Wars:The Mandalorian and Grogu nhanh chóng giảm sức hút ở tuần thứ hai, sau đó bị những tác phẩm như Obsession hay Backrooms vượt qua, cho thấy khán giả vẫn sẵn sàng tìm đến những phim nhỏ hơn, miễn là tác phẩm có ý tưởng mới, cách kể đủ hấp dẫn và tạo được sự tò mò.
Dù vậy, Obsession vẫn chưa hoàn toàn trọn vẹn. Bộ phim đặt Nikki vào trung tâm của bi kịch, nhưng phần lớn câu chuyện lại được triển khai qua trải nghiệm và cảm giác tội lỗi của Bear. Vì thế, góc nhìn nữ giới đôi lúc chưa được đào sâu tương xứng với vấn đề mà tác phẩm đặt ra. Nikki thật sự là ai, cô nghĩ gì, mong muốn điều gì trước khi bị điều ước nuốt chửng – những khía cạnh ấy vẫn còn được phác họa khá mỏng.
Bên cạnh đó, một số cảnh bạo lực trong phim tạo cảm giác thiên về phô diễn cú sốc thị giác hơn là phục vụ hoàn toàn cho chiều sâu tâm lý. Chúng giúp đẩy cao mức độ kinh hoàng, nhưng đôi khi cũng khiến thông điệp về sự chiếm hữu, quyền tự chủ của Nikki bị lấn át bởi cảm giác gây choáng.
Chuyên mục Giải trí giới thiệu loạt sách về thời trang: Thanh lịch kiểu Pháp là một trong ba tác phẩm đình đám về chủ đề phong cách Pháp - Parisian Chic. Quỷ cái vận đồ Prada mang lại cái nhìn cận cảnh vào thế giới của tạp chí và thời trang. Dress Code đưa ra những cách kết hợp thường ngày cho những bộ trang phục bình dị.