Book2Screen trên mục Giải trí là series khám phá những cuốn sách kinh điển và đương đại đã truyền cảm hứng cho điện ảnh. Mỗi bài viết không chỉ giới thiệu nguyên tác, mà còn lý giải vì sao một câu chuyện có thể vượt qua thời gian, được kể lại qua nhiều thế hệ và tiếp tục sống trên màn ảnh. Từ văn học, thần thoại đến lịch sử, Book2Screen tìm kiếm hành trình của những tác phẩm khi bước từ trang sách vào thế giới điện ảnh, đồng thời đánh giá chất lượng chuyển thể của biên kịch, đạo diễn thông qua các bộ phim.
Phải biết rằng gần ba nghìn năm qua, hành trình của Odysseus chưa từng biến mất khỏi đời sống văn hóa. Nó xuất hiện trên gốm Hy Lạp cổ đại, trong nghệ thuật thời Phục hưng, được Dante đưa vào Inferno với một kết cục hoàn toàn mới, rồi trở thành cảm hứng để James Joyce viết Ulysses, một trong những tiểu thuyết có ảnh hưởng lớn nhất của thế kỷ XX. Điện ảnh cũng nhiều lần mượn hoặc cải biên câu chuyện ấy, từ O Brother, Where Art Thou? của anh em Coen đến The Return của Uberto Pasolini.
Dẫu vậy, cũng phải nhận ra rằng dường như mỗi thời đại đều chọn một Odysseus khác. Với Dante, ông là hình tượng của tham vọng vượt ra ngoài giới hạn của con người. Với Joyce, ông lại trở thành một người đàn ông bình thường đi qua thành phố Dublin trong một ngày duy nhất. Có vẻ như mỗi lần trở lại, The Odyssey lại mang một ý nghĩa mới mà chẳng hề đánh mất cốt lõi ban đầu. Và chẳng phải đó chính là dấu hiệu của một tác phẩm kinh điển theo đúng nghĩa hay sao, khi mà nó không ngừng được diễn giải lại mà vẫn giữ nguyên sức sống muôn thuở.
|
| The Odyssey là bom tấn của Christopher Nolan được chờ đợi trong tháng 7 này. Ảnh: Universal. |
Cuộc trở về nổi tiếng sau "cuộc chiến thành Troy"
Trong hai sử thi nổi tiếng của Homer, Iliad có thể được xem là sử thi về chiến tranh, còn The Odyssey là câu chuyện kể về thời điểm cuộc chiến đã kết thúc. Thành Troy khi ấy sụp đổ, và những người còn sống chỉ còn một mong muốn duy nhất: trở về quê hương. Riêng Odysseus, vị vua của hòn đảo Ithaca, chiến binh nổi tiếng với trí tuệ và mưu lược, người được xem là cha đẻ của kế hoạch Con ngựa gỗ giúp quân Hy Lạp hạ thành Troy, lại phải mất thêm 10 mới có thể đặt chân về nhà.
Hai mươi năm xa quê khiến cuộc trở về trở thành trục xoay của toàn bộ sử thi. Người Hy Lạp cổ gọi hành trình ấy là nostos, nghĩa là sự trở về sau chiến tranh và những năm lưu lạc. Nhưng Homer viết về cuộc trở về theo một nghĩa rộng hơn: quê hương vẫn ở đó, còn con người bước qua chiến tranh liệu có còn là người của ngày ra đi?
Vì thế, nhiều học giả không xem The Odyssey chỉ là một câu chuyện phiêu lưu. Bởi, đằng sau chuyến hải trình ấy là câu chuyện về ký ức, bản sắc và cũng là khát vọng trở về sau khi chiến tranh đã làm thay đổi mọi thứ.
Những thử thách Odysseus gặp trên đường về chưa bao giờ chỉ nhằm khiến người đọc kinh ngạc. Cyclops Polyphemus tượng trưng cho một thế giới nơi sức mạnh thay thế công lý. Sirens không dùng vũ lực để giết người, họ cất tiếng hát đủ mê hoặc để con người tự từ bỏ con đường mình đã chọn. Còn Lotus Eaters mang đến cám dỗ đáng sợ nhất: quên lãng. Một khi quên quê hương, quên những người đang chờ đợi, cuộc hành trình cũng kết thúc ngay cả khi con người vẫn còn sống.
Athena, nữ thần luôn đồng hành cùng Odysseus, cũng không đưa ông ra khỏi mọi hiểm nguy. Bà chỉ mở cánh cửa, còn bước qua hay không vẫn là lựa chọn của người anh hùng. Homer dường như muốn nói rằng trong đời người, sức mạnh có thể giúp chiến thắng một trận chiến, song chỉ có trí tuệ, lòng kiên nhẫn và khả năng đứng dậy sau mỗi lần gục ngã mới đưa con người về đích.
Cũng vì thế mà The Odyssey chưa bao giờ thực sự khép lại sau gần ba thiên niên kỷ. Dấu vết của nó vẫn hiện diện trong đời sống ngày nay. Từ mentor trong tiếng Anh bắt nguồn từ Mentor, người bạn già được Odysseus giao trông nom gia đình và dạy dỗ Telemachus trước khi lên đường sang Troy, đã trở thành một từ chỉ “người cố vấn”. Siren song trở thành cách nói về những lời mời gọi đẹp đẽ nhưng dẫn con người đến diệt vong.
The Odyssey hay câu chuyện xoay quanh Odysseus, từ lâu đã vượt ra khỏi văn học để trở thành một phần của ngôn ngữ và trí nhớ văn hóa phương Tây, cũng là nguồn cảm hứng sáng tạo của nhiều người.
![]() ![]() |
Sử thi của Homer giữ vị trí quan trọng với truyền thống tự sự phương Tây. Ảnh: Universal, The Guardian. |
Vì sao Odysseus là nhân vật "rất Nolan"?
Christopher Nolan chưa từng làm phim về thần thoại Hy Lạp. Tuy nhiên, nhìn lại gần ba thập niên sáng tác, thật khó bỏ qua một điểm chung là huyền thoại Hollywood này luôn bị cuốn hút bởi những con người mang trên vai một lời hứa, một ám ảnh hoặc một quyết định không thể rút lại. Không cứ phải là những người mạnh nhất, họ có thể chỉ là những người không có đường lui và phải trả giá.
Leonard trong Memento đánh đổi ký ức để đi tìm sự thật. Cobb trong Inception chấp nhận lạc giữa nhiều tầng giấc mơ chỉ với hy vọng được gặp lại các con. Cooper ở Interstellar mất hàng chục năm của đời mình để giữ lời hứa sẽ trở về. Đến Oppenheimer, cuộc xung đột không còn diễn ra trên chiến trường mà trong lương tâm của một con người phải sống cùng hậu quả từ chính phát minh của mình.
Thật ra, Odysseus cũng chưa bao giờ là người chiến thắng theo nghĩa thông thường.
Nếu Achilles được nhớ đến bởi sức mạnh, Heracles bởi những chiến công phi thường, thì Odysseus nổi bật nhờ metis (tức trí tuệ - khái niệm Hy Lạp cổ chỉ trí tuệ thực hành, khả năng ứng biến và tìm ra lối thoát khi mọi con đường tưởng như đã khép lại).
Mười năm lênh đênh trên biển, Odysseus đi qua những hòn đảo nơi ký ức có thể biến mất, những tiếng hát khiến con người tự nguyện bước vào cái chết, những vùng biển nơi Scylla và Charybdis luôn chực chờ nuốt chửng con thuyền, rồi nhiều năm bị nữ thần Calypso giữ lại trên một hòn đảo biệt lập. Mỗi thử thách đều có thể khép lại cuộc hành trình. Nhưng hết lần này đến lần khác, ông vẫn hướng mũi thuyền về Ithaca.
Chính trí tuệ ấy trước đó đã giúp ông nghĩ ra Con ngựa gỗ để quân Hy Lạp hạ thành Troy. Cũng nhờ metis, ông đánh lừa Cyclops Polyphemus bằng cách tự xưng là "Không Ai", khiến tiếng kêu cứu của gã khổng lồ chỉ nhận lại sự bối rối từ đồng loại.
Nhưng điều khiến Odysseus trở thành một nhân vật lớn không nằm ở những chiến thắng ấy. Nó nằm ở một sai lầm.
Sau khi thoát khỏi hang Cyclops, Odysseus đã lên thuyền an toàn. Mọi chuyện lẽ ra có thể kết thúc. Thế nhưng ông quay lại, lớn tiếng xưng tên và chế giễu kẻ bại trận. Chỉ một phút tự hào ấy đã thay đổi tất cả. Polyphemus cầu xin Poseidon trả thù, còn hành trình về nhà kéo dài thêm gần 10 năm.
Homer không biến người anh hùng của mình thành một con người hoàn hảo. Ông để Odysseus chiến thắng bằng trí tuệ, rồi thất bại vì chính niềm kiêu hãnh của mình. Chính sai lầm ấy khiến Odysseus gần gũi với chúng ta hơn mọi chiến công của ông.
Các nhân vật của Nolan cũng hiếm khi bị quái vật hay số phận hủy diệt. Điều đeo bám họ thường là hệ quả của những lựa chọn do chính họ tạo ra. Leonard, Cobb, Cooper và Oppenheimer đều có một khoảnh khắc mà từ đó không còn con đường quay lại.
Odysseus cũng vậy. Ông không thể thay đổi ý muốn của các vị thần, cũng không thể ngăn biển nổi bão. Nhưng ông luôn phải tự chịu trách nhiệm về quyết định của chính mình. Có lẽ đó là điểm gặp gỡ rõ nhất giữa Homer và Christopher Nolan. Cả hai đều không thực sự kể về những người hùng. Họ kể về những con người phải tiếp tục bước đi sau khi đã hiểu rằng mọi lựa chọn đều có cái giá của nó.
Bởi vậy, khi Nolan chọn The Odyssey, vị đạo diễn chắc đâu chỉ tìm đến một sử thi gần ba nghìn năm tuổi. Ba nghìn năm đã trôi qua, quái vật đã biến mất, các vị thần cũng lùi vào thần thoại. Nhưng những lựa chọn khó khăn, những mất mát và khát vọng trở về vẫn còn nguyên. Có lẽ đó là lý do Hollywood và Christopher Nolan đã chọn The Odyssey, một tác phẩm chưa bao giờ thuộc về quá khứ.

