|
| Tranh vẽ phụ nữ quý tộc ngồi uống trà chiều và trò chuyện cùng nhau. Ảnh minh họa: H.A. |
Cho đến năm 1660, không có đề cập nào đến trà trong các đạo luật của Anh, mặc dù trong cùng năm đó, nó được trích dẫn bởi một đạo luật của quốc hội đầu tiên trong thời kỳ phục hồi, áp mức thuế “tám xu cho mỗi gallon [1] được sản xuất và bán ra và được trả bởi người bán”.
Sau đó, con số này đã tăng lên 5 shilling mỗi pound lá, và vào thời điểm đó nó được cho là “gây ảnh hưởng không nhỏ đến mặt hàng cũng như không thoải mái cho người uống”. Kể từ đó, thuế đối với trà đã trở thành một trong những phong tục truyền thống của các buổi phong tước, mặc dù Quốc hội đã nhiều lần áp dụng các đạo luật khác nhau đối với mặt hàng này.
Pepys ám chỉ đến trà trong nhật ký của mình ngày 25/9/1661 với mục ghi: “Tôi đã gửi một tách Tee, một loại đồ uống của Trung Quốc, thứ mà tôi chưa bao giờ uống trước đây”; và một lần nữa, vào năm 1667, ông còn đề cập thêm về nó: “Ở nhà, tôi thấy vợ đang pha Tee, một loại đồ uống mà ông Pelling, nhà Potticary, nói rằng rất tốt cho trạng thái cảm lạnh của cô ấy”.
Rõ ràng, trà chắc hẳn vẫn còn hiếm. Vào năm 1664, người ta ghi lại rằng Công ty Đông Ấn đã tặng cho nhà vua một thứ mà lúc đó được coi là “một món quà tuyệt vời nặng 2 pound trà, trị giá 40 shilling,” và hai năm sau, thêm một món quà khác nặng 22 pound, cả hai bưu kiện đều được mua ở lục địa với mục đích này.
Mặc dù được cấp phép từ năm 1600, nhưng mãi đến năm 1668, Công ty Đông Ấn mới được ghi nhận nhập khẩu trực tiếp trà vào Anh, là lần đầu tiên người ta coi trà đáng được quan tâm như một mặt hàng thương mại. Đơn hàng gửi cho đại lý của họ trong năm đó là: “với 100 pound loại Tey (trà) tốt nhất có thể thu được 25 bảng Anh”.
Tuy nhiên, khối lượng hàng của họ hẳn đã bị vượt quá đáng kể, vì số lượng nhận được là 4,713 pound, nguồn cung lớn đã “làm dư thừa thị trường” trong vài năm sau đó. Cho đến thời điểm này, chưa có báo động nào cho thấy việc sử dụng trà sẽ gây nguy hiểm cho sự vững mạnh của dòng dõi Anh.
Saville viết thư cho chú Coventry của mình ngay trong năm nhập khẩu trà lượng lớn đó, với lời khiển trách gay gắt một số người bạn của ông “những người gọi trà, thay vì tẩu và rượu”, lên án việc sử dụng nó là “một tập quán thấp hèn, không xứng đáng của người Ấn Độ”, và nói thêm kèm một tiếng thở dài “sự thật là tất cả quốc gia đang bị làm hại với tập quán bẩn thỉu đó”.
Dù là do sự đồng cảm của công chúng với những lời chỉ trích phẫn nộ này hay vì những lý do khác, tổng lượng nhập khẩu được ghi nhận trong 6 năm tiếp theo chỉ đạt 410 pound, và vẫn duy trì lượng nhập khẩu nhỏ giọt với chỉ các loại chất lượng cao hơn trong nhiều năm sau đó.
Lô hàng trà đáng kể đầu tiên đến London vào khoảng năm 1695, từ đó, lượng nhập khẩu tăng đều đặn và nhanh chóng cho đến cuối thế kỷ XVII khi lượng nhập khẩu hàng năm đạt trung bình 20.000 pound.
Năm 1703, các đơn đặt hàng được gửi từ Anh sang Trung Quốc với số lượng 85.000 pound trà xanh và 25.000 pound trà đen, giá trung bình vào thời kỳ này dao động từ 16 đến 20 shilling ($4 đến $5) cho mỗi pound.
Tài khoản chính thức của Công ty hoạt động thương mại của họ không bắt đầu trước năm 1725, nhưng theo “Oriental Commerce” của Milburn, mức tiêu thụ trong năm 1711 đã tăng lên hơn 142.000.000 triệu pound, năm 1711 lên 121.000.000 và năm 1720 lên 238.000.000 pound.
Kể từ đó, không có gì trong lịch sử thương mại đáng chú ý như sự tăng trưởng và phát triển của hoạt động buôn bán trà, trở thành một trong những mặt hàng nước ngoài quan trọng nhất được tiêu thụ.
[1] Đơn vị đo thể tích chất lỏng ở Mỹ bằng 3,785 lít, ở Anh bằng 4,544 lít.