Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Tri thức trực tuyến nếu mạng chậm. Đóng

Chuyện đáng buồn cho những con voi ở Angkor Wat

Nhiều người cảm thấy lạ khi những con voi to lớn ở Angkor Wat được cột bằng những sợi dây thừng mảnh vào cọc gỗ nhỏ. Chúng đã mất khả năng phản kháng sau thời gian dài nuôi nhốt.

Voi anh 1

Những con voi ở Angkor Wat đã mất đi ý chí phản kháng. Ảnh minh họa: L.P.

Trong chuyến đi chơi đến đền Angkor Wat, tôi đã cho con mình trải nghiệm một chuyến cưỡi voi. Khi chuẩn bị trèo lên con voi, chúng tôi nhận thấy rằng có vài con khác chỉ được buộc bằng một sợi thừng mảnh vào chân trước với một chiếc cọc.

Rõ ràng những chú voi này có thể dễ dàng bứt dây thừng hoặc nhổ phăng cọc, nhưng chúng không làm thế. Tôi hỏi người hướng dẫn viên làm thế nào họ giữ cho những con voi bằng công cụ giam giữ thô sơ như thế.

Anh ta giải thích rằng khi những con voi còn nhỏ, người quản tượng sẽ sử dụng một sợi dây mảnh tương tự để buộc chúng vào cọc. Vì chúng còn nhỏ, nên sợi dây đó đủ sức giữ chúng không bỏ chạy. Lúc đầu, con voi cố gắng thoát ra, nhưng cuối cùng nó “học” được rằng những nỗ lực đó là vô ích.

Vì vậy, nó cứ ở nguyên một chỗ, ngay cả khi nó đủ lớn để tự giải thoát. Con voi “tự hiểu” bản thân bị mắc kẹt, vì vậy nó thậm chí không bao giờ cố gắng bứt dây nhổ cọc. Sự ràng buộc thực sự không phải nằm ở khía cạnh vật chất mà là tinh thần.

Đây là bài học thực tế hoàn hảo. “Giống như những chú voi”, tôi từng nói với các con mình, “nhiều người đã phí cả cuộc đời để tin rằng có những điều họ không thể làm được, vì họ từng có kinh nghiệm đau đớn trong quá khứ. Hãy cẩn thận để đừng rơi vào cái bẫy tư duy này. Hãy thường xuyên kiểm chứng các giới hạn của con”.

Vào năm 1967, nhà tâm lý học người Mỹ Martin Seligman đã đặt ra thuật ngữ “sự bất lực tập nhiễm” (learned helplessness) khi ông nghiên cứu chứng trầm cảm. Sự bất lực tập nhiễm là thái độ của một người (hay con vật) khi không cố thoát khỏi một tình huống tiêu cực do quá khứ đã “dạy” là họ/nó vô phương làm được.

Seligman nhận diện hành vi này ở những người và những con vật liên tục phải chịu các kích thích đau đớn mà không thể tránh được. Sau ngần ấy trải nghiệm, đối tượng thí nghiệm ngừng cố gắng tránh những tình huống không thể chấp nhận nổi mà lẽ ra anh ta/cô ta/nó có thể tránh dễ dàng.

Nói cách khác, đối tượng đã tiếp thu được rằng mình không kiểm soát được các tình huống ảnh hưởng tiêu cực đến bản thân nên đã từ bỏ nỗ lực.

Seligman đã nghiên cứu về phản xạ có điều kiện kinh điển, tức quá trình mà con người hay con vật liên kết một yếu tố này với một yếu tố khác. Trong một thí nghiệm, ông rung chuông và sau đó gây sốc điện nhẹ cho một số con chó. Sau khi lặp lại vài lần như thế, những con chó phản ứng như thể chúng đã bị sốc điện khi nghe tiếng chuông.

Seligman đã đặt từng con chó trong thí nghiệm đầu tiên này vào một cái lồng lớn, ở giữa có một vách ngăn thấp làm hàng rào. Ở một bên thì sàn có dòng điện chạy qua, nhưng phía bên kia thì không và con chó có thể nhảy qua vách ngăn để tránh bị sốc điện.

Seligman đặt con chó vào bên có điện và gây sốc nhẹ. Ông dự kiến con chó sẽ nhảy qua phía bên kia để không bị điện giựt, nhưng thay vào đó, nó cứ nằm đó và không chịu nhảy. Cứ như thể những con chó trong phần đầu của thí nghiệm tự biết chúng không thể làm gì để tránh những cú sốc điện, nên chúng đã từ bỏ ngay cả khi có thể tránh được.

Tiếp sau những con chó không chịu nhảy qua hàng rào để tránh sốc điện, Seligman đặt một vài con chó chưa từng kinh qua cảm giác “tất phải bị sốc điện” vào lồng có hàng rào. Những con chó này nhanh chóng nhảy qua hàng rào để thoát các cú sốc điện. Seligman kết luận rằng những con chó cứ nằm yên thực ra đã “học” được cảm giác bất lực từ thí nghiệm ban đầu.

Con người thực chất không khác gì với voi con và chó. Khi cảm thấy mình không kiểm soát được những tình huống tiêu cực, chúng ta sẽ đơn giản từ bỏ và đầu hàng những cú sốc. Chúng ta cảm thấy bất lực, không chỉ trong tình huống vô phương tránh khỏi mà còn trong cuộc sống của ta nói chung.

Seligman và những người khác nhận thấy mối liên hệ chặt chẽ giữa sự bất lực tập nhiễm và chứng trầm cảm lâm sàng. Tôi cam đoan có một mối liên hệ mạnh mẽ không kém giữa sự bất lực tập nhiễm với sự thiếu gắn bó. Đó là lý do rất nhiều người trong chúng ta ngừng cố gắng làm cho mọi thứ tốt hơn.

Fred Kofman/ Sài Gòn Books & NXB Thế giới

SÁCH HAY

Dai hoi Hoi Xuat ban Viet Nam lan thu V hinh anh

Đại hội Hội Xuất bản Việt Nam lần thứ V

0

Việc chuyển đổi mô hình hoạt động có thể giúp đơn vị xuất bản chủ động sản xuất từ sách giấy, ebook cho đến sách nói để tạo sự sôi nổi và đa dạng cho thị trường.

Tu sach 50 nam giai phong mien Nam, thong nhat dat nuoc hinh anh

Tủ sách 50 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước

0

Sách ảnh song ngữ Việt - Anh “Di sản Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh (Saigon - Ho Chi Minh City Heritage)” tái hiện quang cảnh và nếp sống của con người ở vùng đất Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh từ những thế kỷ trước.

BOOK SPACE hinh anh

BOOK SPACE

0

Read Station tại TP.HCM kết hợp cà phê, thư viện, nhà sách và không gian làm việc với hơn 10.000 đầu sách, thu hút nhóm khách trẻ đến học tập và sử dụng trong thời gian dài.

Nghe viet van hinh anh

Nghề viết văn

0

Nhiều nhà văn có con đường học vấn khá sâu rộng, ngược lại một số người chủ yếu tự học và viết bằng trải nghiệm. Các nhà văn sẽ tự học bằng việc đọc, nó giúp họ tích lũy tri thức.

Song mot doi xung dang hinh anh

Sống một đời xứng đáng

0

Chừng nào mẹ còn năng lượng, thì chừng đó mẹ còn có quyền quyết định tiếp tục dùng nó để mang lại niềm vui cho chính mình và những người xung quanh. Thấy hai cha con tôi cười phá lên, với mẹ, thế là xứng đáng.

Vu tru tuan hoan hinh anh

Vũ trụ tuần hoàn

0

Sau khoảng một nghìn tỷ năm hoặc hơn, một vụ nổ lớn mới xảy ra và một chu kỳ mới bắt đầu.

Giai ma hooc-mon dopamine hinh anh

Giải mã hoóc-môn dopamine

0

Nhân vô thập toàn, con người ai cũng có khuyết điểm. Có điều cách bạn đối diện với nó ảnh hưởng rất nhiều từ thái độ sống mà chúng ta được cha mẹ hình thành tự nhỏ.

6 vat lieu dinh hinh van minh nhan loai hinh anh

6 vật liệu định hình văn minh nhân loại

0

Nó nhẹ đến mức nổi trên dầu, mềm đến mức có thể cắt bằng dao nhà bếp, nhưng lại phản ứng mạnh đến mức sôi sục và phát nổ khi tiếp xúc với nước và không khí.

Diem ky di da can ke hinh anh

Điểm kỳ dị đã cận kề

0

Ray Kurzweil dự đoán đầu những năm 2040, các nano robot sẽ có thể đi vào não bộ của người còn sống và sao chép toàn bộ dữ liệu tạo nên ký ức và tính cách của người gốc.