|
| Khi thuốc men còn khan hiếm, cà phê được dùng để giải độc morphin và thuốc phiện. Ảnh minh họa: K.C. |
Cà phê thuộc nhóm các chất thực phẩm có tính dược liệu hoặc phụ trợ, vì nó chỉ có giá trị nhờ tác dụng kích thích và gây hưng phấn ở hệ thần kinh và tuần hoàn. Cà phê tạo ra một cảm giác phấn chấn và hưng phấn tương đương với một giai đoạn nào đó của quá trình say rượu nhưng không dẫn đến trạng thái trầm cảm và suy sụp như rượu mang lại.
Nó làm tăng tần số mạch đập, làm giảm cảm giác mệt mỏi và duy trì sức lực trong các hoạt động cơ bắp kéo dài và khắc nghiệt. Cà phê cũng sở hữu những đặc tính y học quý giá, trong đó có khả năng chống gây buồn ngủ, vì vậy rất hữu ích trong trường hợp ngộ độc do các chất gây ngủ.
Ngoài ra, cà phê được coi là chất kích thích tốt nhất để sử dụng cho những người được cứu thoát khỏi tình trạng đói lả hoặc lạnh cóng, bởi vì rượu mạnh khi sử dụng trong những trường hợp này thường gây tử vong. Nó giúp xua tan sự uể oải, hôn mê và lờ đờ và như một chất giải độc đặc hiệu trong các trường hợp ngộ độc do thuốc phiện hoặc morphin.
Lịch sử ban đầu của cà phê cho thấy nó đã được người Ả Rập sử dụng với mục đích gây hưng phấn và chữa bệnh. Các tu sĩ Hồi giáo ở Mecca và Medina dùng cà phê để xua tan cảm giác lờ đờ và buồn ngủ. Chính khả năng kích thích và chống buồn ngủ của cà phê đã khiến nó sớm trở nên phổ biến tại hai thành phố này, không chỉ như một loại đồ uống mà còn như một phương thuốc.
Ngay từ thời kỳ đầu, người ta đã cho rằng: “Thức uống này làm sạch máu thông qua sự khuấy động nhẹ nhàng, xua tan các tình trạng bất ổn của dạ dày và làm phấn chấn tinh thần”. Tác dụng của cà phê trong điều trị hen suyễn co thắt đã được chứng minh rõ ràng, cũng như trong chữa trị ho gà, bệnh tả trẻ sơ sinh [1] và các bệnh tương tự, đồng thời là một phương pháp phòng ngừa hiệu quả với tất cả các bệnh truyền nhiễm và dịch bệnh.
Trong các cơn cuồng loạn, nơi mà trong nhiều trường hợp bác sĩ không thể chẩn đoán được nguyên nhân, cà phê đã chứng minh được tác dụng hỗ trợ.
[1] Nguyên văn là cholera infantum, đây là một từ mang tính lịch sử, chỉ các tình trạng bệnh như viêm ruột ở trẻ em đi kèm nôn mửa và tiêu chảy, có thể gây tử vong, tuy nhiên tác nhân gây ra bệnh này không cùng loài với vi khuẩn gây bệnh thổ tả.