Phố "gái" ở Sing...
Cuộc sống về đêm ở khu Geylang không chỉ cho thấy một góc tối của xã hội Sing, mà nó còn là nơi kiếm sống của bao cô gái đến từ các nước Châu Á, trong đó có gái Việt.
![]() |
| Những cô gái Việt Nam đang "hành nghề" tại Sing |
Đêm, "khu đèn đỏ" Geylang "sống" dậy trái ngược hoàn toàn với khu trung tâm dọc đại lộ Orchard với những đại siêu thị và khu mua sắm luôn đi "ngủ" sớm từ lúc chín rưỡi, mười giờ.
Cuộc sống về đêm ở khu Geylang, không chỉ cho thấy một góc tối của xã hội Sing, mà nó còn là nơi kiếm sống của bao cô gái đến từ các nước Châu Á, trong đó có các cô gái Việt.
Sang Sing gặp... gái Việt
Trong khi chờ đáp taxi đến "khu đèn đỏ", dưới sảnh khách sạn ba sao Royal, tình cờ, qua lời nói, tôi được biết một cô gái Việt. Thông tin cá nhân về cô được tinh giản đến lạnh lùng: Vân.
Vân có gương mặt xinh xắn, nước da trắng mịn, dáng cao. Thử hỏi đường đến khu Geylang... "Lát nữa em cũng qua đó", Vân cho biết.
Nhưng cũng giống như bao cô gái Việt hành nghề ở Sing, cô không rành rẽ đường đến "khu đèn đỏ". Nhìn Vân, một đồng nghiệp có thời gian học và lăn lộn tại Sing nhận xét: "Loại gái cao cấp. Giá "đi" một đêm tệ lắm cũng năm, bảy trăm đô Sing".
Sau khoảng 20 phút taxi chúng tôi đến đường Geylang 8 (Lor 8 Geylang). Vào đoạn đông người taxi phải nhích từng chút một. Gái bán hoa đứng đầy hai bên đường. Khách còn nhiều hơn, và cứ rỉ rả bách bộ để nhìn ngó và chọn lựa...
Tôi không còn tâm trạng bình yên của một người đi quan sát khi nghe bác tài họ Trần người gốc Hoa (76% người Sing là gốc Hoa) nói: "Muốn tìm gái Sing à, không có đâu! Ở đây gái Trung Quốc đại lục giá cao nhất, tiếp đến là gái Thái. Gái VN thuộc tốp cuối với gái Indonesia và Ấn Độ...".
Một cảm giác xấu hổ và chua xót dâng lên. Tôi không muốn tạt sang Geylang 18, được cho là nơi tập trung nhiều gái Việt đứng đường nữa. Bác tài được đề nghị chạy thẳng về phố Joo Chiat.
Gái Việt đi hành nghề trên phố Joo Chiat.
Joo Chiat phố hẹp. Từ đầu đường đến cuối đường, dài chừng 500m, nhưng san sát quán bar, karaoke và quán ăn đêm đèn sáng choang.
Có không ít quán ăn VN. Một giọng hát Việt vẳng ra từ một quán karaoke làm cho con phố xứ người mang đến cho tôi cảm giác gần gũi hơn. Phía trước tôi là một quán ăn VN, quán Trang. Hai cô gái vừa bước ra từ đó, thoắt cái đã nghe họ nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt thay cho những câu tiếng Hoa ngọng líu trước đó khi họ ngồi chung bàn với mấy gã đàn ông Sing.
Tôi bắt chuyện. "Bọn anh đi tìm ai à?". "Đi uống bia thôi". "Vậy lên quán trên này đi, cũng là quán VN! Tụi em đến đó đây" - cô áo đỏ có vóc dáng to cao rủ rê. Nhà cô ở Đắc Lắc, "em đã sang đây được sáu tháng rồi".
Tôi không thể ghé vào quán VN cuối đường Joo Chiat với hai cô vì đã có cuộc hẹn tại quán 88, cũng là quán ăn VN.
"Phố gái Việt"
Tôi quay trở lại với cuộc hẹn tại quán 88 vào lúc đã hơn 11 giờ đêm. Thực khách tấp nập như nhiều quán nổi tiếng ở Hà Nội và Sài Gòn. Nếp sống văn minh và những quy định nghiêm ngặt về vệ sinh môi trường của đất nước Singapore đã biến mất khỏi phố Joo Chiat.
Quán 88 có nhiều nét rất gần với các quán ăn đêm nổi tiếng ở Hà Nội và Sài Gòn. Bàn được bày tràn ra vỉa hè cho khách ngồi. Rác rến, tàn thuốc lá cứ mặc sức vứt dưới gầm bàn. Thực khách nói chuyện ồn ã.
Khung cảnh còn gần gũi với những phố ăn đêm ở VN hơn còn vì tại đây suốt đêm có thể nghe được những giọng nói Việt và những gương mặt phụ nữ Việt. Giọng nói vẫn thế, gương mặt vẫn thế, chỉ cuộc sống là đã bị thay đổi.
![]() |
| Phố gái Việt ở Sing |
Xung quanh chúng tôi, thoáng nhìn đã có thể nhận ra những cô gái Việt. Hai, ba cô ngồi chung một bàn ăn uống với nhau hoặc ngồi với những ông khách lớn tuổi. Chúng tôi đánh tiếng mời. Châu - cô bé vóc dáng nhỏ nhắn nhưng có gương mặt khá xinh - dạn dĩ bước sang cùng với một cô lớn tuổi hơn xưng là Hương - nhà ở Đắc Lắc.
Nghe câu chuyện chúng tôi nói với nhau, Châu liền hỏi: "Mấy anh vừa từ Geylang qua à? Tụi em cũng định qua đó đây. Mấy anh có thấy cảnh sát không?". "Có" - thực ra tôi không thấy xe cảnh sát nào khi đi qua Geylang 8.
Châu cho biết nhà cô ở quận 8, TPHCM. Cô được phép nhập cảnh theo diện du lịch vào Sing hai tuần nhưng đến thời điểm gặp chúng tôi đã là ngày thứ 12. Châu đang định cùng Hương đi bộ sang Geylang kiếm khách, dù đường đi khá xa.
"Nhưng gặp mấy anh ở đây tụi em thấy vui quá...", đôi mắt Châu cười và long lanh như những đôi mắt của các cô dâu Việt đầy thân phận mà tôi đã từng gặp ở Đài Loan trước đây. Nỗi niềm xa xứ đâu cần phải che giấu.
"Ở bên này suốt ngày cứ phải nói tiếng Hoa và cũng ít gặp thanh niên Việt như mấy anh để nói chuyện lắm" - Hương vừa nói xong liền châm thuốc rít một hơi dài. Cô đã sang Sing làm được bốn tháng, những ngày này đang "đói"...
Châu cho biết cô được người quen giới thiệu làm trong quán bar cách đó vài chục mét, nhưng đêm nay vắng khách.
Một cô gái Việt đi ngang qua, Hương liền ới theo: "Thuý, lại đây ngồi chơi. Mấy anh ở VN qua du lịch nè...".
Thuý vui vẻ ngồi xuống chung bàn. "Em không rõ ở đây có bao nhiêu đứa con gái VN nhưng cũng nhiều. Mấy anh cứ đi dài dài lên là gặp à" - cô cho biết.
Ba cô kháo nhau vì sao không gọi người này người kia ra ngồi chơi cho vui rồi sau đó cùng chúng tôi ra biển. "Tụi nó kẹt hết rồi" - Thuý nói.
Chỉ cần nói "kẹt" hay "bận" là đủ hiểu. Mỗi lần các cô "kẹt" và "bận" như vậy có thể phải mất bốn, năm mươi phút hoặc một giờ, với giá từ 50-60 đô Sing. Đây là giá trọn gói bao gồm cả chi phí đi taxi và tiền thuê "bãi đáp" - là các phòng trọ giá rẻ.
Những cô ít "kẹt" và ít "bận" như Châu, đến ăn còn không dám đủ bữa. "Em muốn ăn phở - Châu thốt lên với gương mặt ỉu xìu. Từ sáng đến giờ em chưa ăn bữa nào".
Một bát phở kiểu... Việt-Sing cỡ vừa chính Châu còn không ăn hết được vì dở, giá sáu đô Sing, tính ra gần 70.000 đồng VN.
Thân phận dạt trôi
Đêm thứ hai chúng tôi bắt taxi đến thẳng phố Joo Chiat, là đêm thứ 13 đi làm ở xứ người mà Châu không "bận" hoặc "kẹt" gì, nhưng Thuý và Hương thì đều đi khách.
Phần nhiều gái Việt ở Sing đã có một quãng thời gian hành nghề trong nước. Đến lúc hết được khách chuộng, bị dạt ra, các cô mới tìm đường sang Sing. Tất tần tật các bước xuất ngoại làm gái đều nhờ một đầu mối thường ẩn dưới hai từ "người quen".
"Người quen" đưa sang, tìm cho chỗ trọ. Các cô hành nghề trả dần cả gốc lẫn lãi. Bốn, năm cô thuê chung một nhà trọ giá rẻ, mỗi người mỗi ngày phải trả tiền thuê mười đô Sing.
Ăn uống ở Sing đắt đỏ, để tiết kiệm chi phí, Châu, Thuý, Hà không ngày nào ăn đủ bữa. Chi phí tối thiểu mỗi ngày của mỗi cô, theo Hương, từ 40-50 đô Sing. Ngày nào các cô thất nghiệp, càng thêm nợ nần.
Những năm trước, gái Việt sang Sing thường được cho phép nhập cảnh đến một tháng. Dần dà bị lộ sang làm gái lậu, thời hạn bị rút ngắn xuống còn hai tuần. Nhiều cô "đi du lịch" liên tục bị an ninh sân bay Changi tại Sing nghi ngờ, bắt phải lăn tay để lưu vào tàng thư, đồng thời đóng thế chân 1.000 đô Sing mới cho nhập cảnh vào Sing mười ngày.
Thời hạn nhập cảnh ngắn như vậy các cô chưa kịp bắt nhịp hành nghề ở xứ người, lõm là cái chắc. Để tránh thất thu nợ, "người quen" đưa sang Mã theo đường bộ, trong ngày nhập cảnh trở lại Sing để được đóng dấu cho nhập cảnh thêm mười bữa nửa tháng.
Nhưng thời hạn được nhập cảnh không phải là nỗi lo duy nhất mà các cô gái Việt ở Joo Chiat cần phải đối phó. Các cô gái Việt vốn đã hết thời ở VN khó cạnh tranh lại gái Trung Quốc và gái Thái với hình thức khêu gợi và công nghệ "làm nghề" cũng cao hơn một bậc.
Còn một nỗi lo luôn ám ảnh các cô gái Việt hoạt động mại dâm lậu ở Sing là sự truy quét của cảnh sát. Nếu các cô bị bắt, thì cùng với khách mua dâm cũng sẽ bị trục xuất về nước và không bao giờ còn được phép nhập cảnh vào Sing.
Nghề mại dâm ở Sing được luật pháp cho phép với sự quản lý khá chặt từ an ninh đến vấn đề y tế, sức khoẻ. Các nhà chứa có phép nếu bị khách làng chơi hay dân du côn, giang hồ nào tới quậy phá nếu được báo cảnh sát sẽ đến ngay, thẳng tay trừng trị. Song nếu bán dâm lậu, như các cô gái Việt, thì chỉ còn cách nín chịu hoặc lo thoát thân cho xong dù có bị khách làng chơi hung tợn hành hạ và cưỡng ép đi nữa.
Đã có nhiều cô gái Việt bị trục xuất. Cũng không ít cô, sang Sing với ước mong kiếm chút vốn để đổi nghề nhưng bất thành. Họ trở về VN với danh nghĩa "đi du lịch Singapore" nhưng thực chất đã có một quãng thời gian mang thân phận làm gái dạt trôi nơi xứ người.
(Theo Lao Động)

