|
|
|
Messi trở thành cầu thủ ghi nhiều bàn nhất tại World Cup với 18 bàn. |
Messi lại ghi bàn. Messi lại lập kỷ lục. Messi lại cứu Argentina trong một trận đấu mà nhà đương kim vô địch không thật sự tạo ra cảm giác áp đảo.
Đó là điều quen thuộc đến mức đôi khi người ta quên đặt câu hỏi ngược lại: nếu không có Messi, Argentina trận này sẽ ra sao?
Kỷ lục che đi một trận đấu không hoàn hảo
Tại Dallas Stadium, Argentina thắng Áo 2-0 nhờ cú đúp của Messi. Bàn đầu tiên giúp anh trở thành cầu thủ ghi nhiều bàn nhất lịch sử World Cup. Bàn thứ hai, đến ở tình huống cuối trận, nâng thành tích của siêu sao này lên 18 bàn tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Về mặt biểu tượng, đó là khoảnh khắc lớn. Messi đã có 5 bàn chỉ sau 2 trận ở World Cup 2026. Argentina nhờ vậy tiến gần đến ngôi đầu bảng J. Với một cầu thủ chuẩn bị bước sang tuổi 39, những con số ấy gần như phi lý.
Nhưng bóng đá không chỉ có những dòng thống kê đẹp.
Trước khi ghi bàn mở tỷ số, Messi từng bỏ lỡ quả phạt đền ngay đầu trận. Đó không phải một cú sút bị thủ môn xuất sắc cản phá, mà là pha dứt điểm đi chệch cột trong sự ngỡ ngàng của cả sân. Với phần lớn cầu thủ, khoảnh khắc đó có thể trở thành tâm điểm chỉ trích. Với Messi, nó nhanh chóng bị che lấp bởi hai bàn thắng sau đó.
Chính điều này tạo ra tranh luận. Messi vẫn đủ hay để sửa sai. Nhưng Argentina có nên tiếp tục sống trong trạng thái chờ Messi sửa sai cho cả đội?
| |
| |
Áo không chơi như một đội bóng dễ bị cuốn phăng. Họ có tổ chức, đủ quyết liệt và biết cách khiến Argentina lúng túng trong nhiều thời điểm. Marcel Sabitzer có những pha xử lý khiến hàng thủ Argentina phải làm việc vất vả. Michael Gregoritsch cũng từng có cơ hội đánh đầu trong hiệp hai.
Argentina không sụp đổ. Nhưng họ cũng không kiểm soát trận đấu theo cách một ứng viên vô địch thường muốn thể hiện. Họ chắc chắn vừa đủ, nguy hiểm vừa đủ, rồi để Messi định đoạt phần còn lại.
Thiên tài hay sự lệ thuộc?
Vấn đề của Argentina nằm ở chỗ ranh giới giữa “có Messi là lợi thế” và “phụ thuộc vào Messi” ngày càng mỏng.
Không ai phủ nhận giá trị của số 10. Bàn mở tỷ số trước Áo là một pha xử lý đúng chất Messi: dứt điểm một chạm bằng chân trái, lạnh lùng và chính xác. Đó là kiểu bàn thắng anh đã ghi hàng trăm lần, nhưng lần này mang ý nghĩa lịch sử.
Messi ăn mừng mạnh mẽ hơn thường lệ. Anh hiểu mình vừa vượt qua một cột mốc lớn. Đó là khoảnh khắc xứng đáng được tôn vinh.
Nhưng nếu nhìn rộng hơn, Argentina vẫn để lại cảm giác chưa trọn vẹn. Họ có nhiều cầu thủ chất lượng, có kinh nghiệm của một nhà vô địch, có đám đông CĐV biến Dallas thành một “nhà thờ Messi”. Tuy nhiên, khi trận đấu cần một cú hích, người được chờ đợi vẫn là Messi.
Điều đó vừa là may mắn, vừa là rủi ro.
May mắn vì Argentina còn sở hữu một cầu thủ có thể xoay chuyển trận đấu ở tuổi gần 39. Rủi ro vì World Cup không thể chỉ đi qua bằng cảm hứng của một biểu tượng. Càng vào sâu, đối thủ càng mạnh, tốc độ trận đấu càng cao và khoảng trống dành cho Messi sẽ càng ít hơn.
Chiến thắng trước Áo vì thế không chỉ là một đêm lịch sử. Nó cũng là lời nhắc rằng Argentina vẫn còn nhiều việc phải làm nếu muốn bảo vệ ngai vàng.
Bốn mươi năm sau ngày Diego Maradona tạo ra những khoảnh khắc bất tử trước tuyển Anh, Messi viết thêm một chương mới cho bóng đá Argentina. Nhưng khác với những mỹ từ quen thuộc dành cho anh, câu hỏi đáng nói hơn nằm ở phía sau: Argentina đang mạnh vì tập thể, hay vẫn đang được kéo đi bởi một thiên tài?
Messi quá hay là chuyện không mới. Điều đáng tranh luận là Argentina sẽ ra sao trong ngày Messi không thể tiếp tục làm điều phi thường.