Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Tri thức trực tuyến nếu mạng chậm. Đóng

Mắc kẹt khi Michigan phong tỏa vì Covid-19

Lần đầu tiên trong đời đối mặt phong tỏa vì con virus nhỏ bé khiến cả thế giới sợ hãi, trở về hay ở lại, những người bị mắc kẹt trên đất Mỹ không dễ đưa ra quyết định.

Tôi chẳng thể kiểm soát được chuyện gì xảy ra sắp tới, nhưng tôi có thể kiểm soát được những hành động và quyết định của mình lúc này.

Những con số ám ảnh

Ngày 16/3/2020, Michigan ban hành lệnh đóng cửa tất cả quán bar, nhà hàng, phòng tập thể dục, quán cà phê và hầu hết địa điểm công cộng vì đã có hơn 50 trường hợp nhiễm Covid-19 trên toàn tiểu bang và cũng cấm các cuộc tụ họp 50 người trở lên.

Anh chị thông báo rằng công ty đã chính thức áp dụng hình thức làm việc tại nhà kể từ hôm nay cho đến cuối tháng 3. Những bữa ăn trưa và tối câu chuyện về Coronavirus được đem ra trò chuyện nhiều hơn.

Công việc kinh doanh ở TP.HM của tôi đình trệ bởi nhân viên đã về quê vì sợ dịch, lượng khách hàng giảm và người giao hàng cũng không có ở kho. Cửa hàng nhỏ bán đồ dược mỹ phẩm Ấn Độ của tôi phải ngừng hoạt động trong thời gian này. Bằng cách nào đó, corona đã len lỏi vào từng nhà, từng người.

Ngày 17/3/2020, “Michigan xác nhận cái chết đầu tiên liên quan Covid-19, số người nhiễm đã vượt mốc con số 100 người”; “Mỹ chạm mốc 100 ca tử vong”; “Italy vẫn là nước có số ca nhiễm và tử vong vì Covid-19 chỉ đứng sau Trung Quốc”...

Đọc tin, tôi bối rối rồi ngồi yên bên khung cửa sổ tự hỏi, rồi chuyện gì sẽ xảy ra sau quá nhiều biến động? Nhưng chẳng có câu trả lời. Vậy nên tôi đổi câu hỏi khác: “Điều tệ hại nhất có thể xảy ra với mình là gì? Bệnh tật, nợ nần, tan vỡ, mất mát hay là còn điều gì khác?”.

Chợt nhận ra cho dù có điều gì xảy ra đi nữa thì có những chuyện tôi cũng không thể kiểm soát được, thế giới quá nhiều thay đổi, mọi chuyện không thể lường trước được, nhưng tôi có thể làm chủ được thái độ và lựa chọn của chính mình.

Sợ hãi lúc này chẳng giúp hoàn cảnh của tôi khác hơn mà chỉ khiến tôi rơi vào bế tắc, tôi chọn sống những ngày bình yên cho đến khi những điều trên thật sự xảy đến. Bởi khi chưa có gì xảy ra mà mình đã hoảng loạn làm xáo trộn chính mình thì khi liệu nó thật sự ập đến, tôi có thể đứng vững mà chống chọi với nó?

Tôi tự nhủ, chỉ cần chuẩn bị và khi nó đến, mình có quyền chọn cách đối mặt với nó thế nào. Khóc lóc đau đớn? Đương nhiên thế, nhưng rồi cũng sẽ phải bình thản đón nhận nó rồi đứng lên bước tiếp. Trách đời, trách người, trách ông trời? Không, tôi sẽ không thế, tôi sẽ nhìn lại để tự trách mình, bởi không có bất cứ điều gì xảy ra mà không có lý do, không có điều gì đó không hay xảy ra với chính ta mà không bắt nguồn từ những gì mà ta gieo từ trước.

Cuộc sống đã vốn nhiều chông chênh rồi, chẳng cần ta phải suốt ngày than vãn, kể lể về những điều khiến ta sắp rơi vào vực thẳm, bởi ai cũng chỉ có một cuộc đời để sống, ai cũng có khó khăn của riêng mình, ai cũng bận bịu lo toan về những nỗi lo của họ, hà cớ chi ta phải đặt gánh nặng của mình lên vai những người yêu thương khiến họ thêm lo nghĩ về ta?

Nhung thang ngay... mac ket anh 1

Phương Thu Thủy làm việc tại nhà trong những ngày Michigan bị phong tỏa vì Covid-19. Ảnh. FBNV.

Michigan phong tỏa

Chị Janice đang làm việc, còn tôi đang ngồi yên ngắm tuyết bên ngoài khung cửa thì anh Steven đi ra thông báo:

“Bang Michigan đã áp dụng luật phong tỏa ít nhất là trong 3 tuần tới, có hiệu lực từ 0h đêm nay. Từ giờ trở đi chỉ có thể ra khỏi nhà mua đồ thiết yếu, thực phẩm, thuốc men, nhiên liệu, nhà ai có nuôi chó thì có thể dắt chó đi dạo, chỉ được ra ngoài tập thể dục nhưng đảm bảo cách xa người khác 6 feet (khoảng 1,83 m). Vậy là em kẹt ở đây dài dài, ít nhất 2 tháng nữa em mới về nhà được”.

Trước đó là New York, California, Illinois, Connecticut, New Jersey rồi Ohio và Louisiana. Bây giờ thì tới Michigan, nơi tôi đang bị mắc kẹt. Luật pháp rất nghiêm minh với bất cứ ai vi phạm, dù ra ngoài để đến nơi vắng người không có ai ngoài bạn nhưng không đúng các mục đích đã quy định thì cảnh sát vẫn bắt bỏ tù và phạt 1.000 USD.

Cùng lúc đó, tôi nhận được thông tin 40 du học sinh đang kẹt ở sân bay Dallas vì chuyến bay của các em quá cảnh sân bay Narita, Nhật Bản mà hãng hàng không chưa xác nhận được chuyến bay.

Tôi cũng thấp thỏm y như chính mình đang có mặt cùng các em ở sân bay. Nhưng chỉ vài giờ đồng hồ sau, đã có thông tin xác nhận đại diện lãnh sự quán Việt Nam tại San Francisco đã đến hỗ trợ để các em về nhà. Tin mừng trong ngày, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Cũng đã có người đặt câu hỏi rằng tình hình căng thẳng sao các em không ở yên một chỗ mà về nước làm gì, vừa nguy hiểm cho mình vừa nguy hiểm cho người khác và là gánh nặng của nước nhà.

Tôi biết, không chắc là các em ấy muốn về lúc này, có khi là các em không còn sự lựa chọn nào khác. Vì sao?

Về nhà lúc này là nguy hiểm cho chính các em đầu tiên, vì nguy cơ lây nhiễm từ sự di chuyển không hề nhỏ, sau đó là nguy cơ lây nhiễm lại cho người khác nếu các em đã dương tính với virus corona. Nhưng còn lựa chọn nào khác cho các em trong khi trường đóng cửa cho về nhà học online, ký túc xá cũng đóng cửa, các em sẽ ở đâu?

Có ai muốn trở thành bệnh nhân, nạn nhân hay gánh nặng của đất nước đâu, chỉ là rơi vào thế bất khả kháng mà họ phải về thôi. Tôi chỉ mong các em được an toàn khi về đến nhà và chắc chắn sẽ tự hào mình là người Việt Nam bởi đất nước không bỏ rơi bất kỳ ai phía sau, tôi tin là như thế.

Lúc này chỉ nên ngồi yên

Tôi là công dân bị mắc kẹt và tự nguyện không về nước lúc này để an toàn cho bản thân, bớt một nỗi lo cho gia đình và giảm một gánh nặng cho đất nước.

Bởi khi tôi trở về, không biết điều gì xảy ra, tốt thì bản thân không nhiễm virus corona nhưng vẫn phải tốn nguồn lực và chi phí cho việc cách ly 14 ngày, còn xấu thì tôi có thể bị lây nhiễm rồi có thể ảnh hưởng bao nhiêu người khác, lúc đó hậu quả khôn lường.

Tôi cảm thấy mình là đứa may mắn, có người đồng ý cho mình ở nhờ trong thời gian này bởi mấy ai chấp nhận để một người không phải là người thân trong nhà trong khi không hề biết thời hạn nào được “thoát khỏi” nó. Ai biết bao lâu sẽ kiểm soát được dịch, bao lâu nữa toàn bang sẽ hết phong tỏa, bao lâu nữa các chuyến bay sẽ mở lại?

Chẳng thể có câu trả lời.

Phương Thu Thủy / NXB Tổng hợp TP.HCM

SÁCH HAY

Dai hoi Hoi Xuat ban Viet Nam lan thu V hinh anh

Đại hội Hội Xuất bản Việt Nam lần thứ V

0

Việc chuyển đổi mô hình hoạt động có thể giúp đơn vị xuất bản chủ động sản xuất từ sách giấy, ebook cho đến sách nói để tạo sự sôi nổi và đa dạng cho thị trường.

Tu sach 50 nam giai phong mien Nam, thong nhat dat nuoc hinh anh

Tủ sách 50 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước

0

Sách ảnh song ngữ Việt - Anh “Di sản Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh (Saigon - Ho Chi Minh City Heritage)” tái hiện quang cảnh và nếp sống của con người ở vùng đất Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh từ những thế kỷ trước.

BOOK SPACE hinh anh

BOOK SPACE

0

The Bookworm Hanoi thành lập từ năm 2001, bắt đầu từ niềm yêu thích sách vở của chủ tiệm.

Nghe viet van hinh anh

Nghề viết văn

0

Nhiều nhà văn có con đường học vấn khá sâu rộng, ngược lại một số người chủ yếu tự học và viết bằng trải nghiệm. Các nhà văn sẽ tự học bằng việc đọc, nó giúp họ tích lũy tri thức.

Song mot doi xung dang hinh anh

Sống một đời xứng đáng

0

Chừng nào mẹ còn năng lượng, thì chừng đó mẹ còn có quyền quyết định tiếp tục dùng nó để mang lại niềm vui cho chính mình và những người xung quanh. Thấy hai cha con tôi cười phá lên, với mẹ, thế là xứng đáng.

Vu tru tuan hoan hinh anh

Vũ trụ tuần hoàn

0

Sau khoảng một nghìn tỷ năm hoặc hơn, một vụ nổ lớn mới xảy ra và một chu kỳ mới bắt đầu.

Giai ma hooc-mon dopamine hinh anh

Giải mã hoóc-môn dopamine

0

Nhân vô thập toàn, con người ai cũng có khuyết điểm. Có điều cách bạn đối diện với nó ảnh hưởng rất nhiều từ thái độ sống mà chúng ta được cha mẹ hình thành tự nhỏ.

6 vat lieu dinh hinh van minh nhan loai hinh anh

6 vật liệu định hình văn minh nhân loại

0

Nó nhẹ đến mức nổi trên dầu, mềm đến mức có thể cắt bằng dao nhà bếp, nhưng lại phản ứng mạnh đến mức sôi sục và phát nổ khi tiếp xúc với nước và không khí.