Lisa tiếp tục là tâm điểm chú ý khi xuất hiện trong một sự kiện vừa diễn ra ở Bangkok, Thái Lan. Tại đây, nữ ca sĩ mặc chiếc váy trắng với thiết kế lệch vai, cắt xẻ táo bạo. Sự xuất hiện của cô khiến đám đông người hâm mộ phấn khích reo hò. Sau sự kiện, loạt ảnh của Lisa lan truyền trên mạng xã hội. Tuy nhiên, nhiều người tập trung vào chiếc mũi được cho là quá khác lạ của em út BlackPink. Một lần nữa, nữ ca sĩ vướng nghi vấn phẫu thuật thẩm mỹ.
Sau khi so sánh hình ảnh Lisa ở hiện tại với trước đây, nhiều ý kiến cho rằng mũi của nữ ca sĩ thay đổi rõ rệt. Nhiều tài khoản mạng nhận xét đầu mũi của thần tượng người Thái Lan đã cao hơn hẳn trước đây. Hiện tại, bài viết về sự thay đổi của Lisa được chia sẻ rầm rộ trên nền tảng X.
![]() ![]() |
Hình ảnh trước đây (ảnh trái) và hiện tại của Lisa. Ảnh: X. |
Cách đây không lâu, khi xuất hiện tại lễ khai mạc World Cup 2026, Lisa cũng vướng tranh luận về ngoại hình. Thời điểm đó, cộng đồng mạng đã đặt nghi vấn về việc thành viên BlackPink chỉnh sửa mũi.
Lisa đang là một trong những ngôi sao Kpop nổi tiếng nhất thế giới. Em út nhóm BlackPink hiện có 105 triệu người theo dõi trang cá nhân.
Trong cuộc phỏng vấn gần đây với Vanity Fair, Lisa trải lòng về áp lực khi làm người nổi tiếng. Nữ thần tượng cho biết sau khi thẳng thắn chia sẻ về mong muốn được tôn trọng không gian cá nhân, người hâm mộ của cô đã thấu hiểu hơn.
"Tôi rất yêu quý người hâm mộ và thích gặp họ ở nơi công cộng. Nhưng ở vị trí này không hề dễ dàng. Đôi khi mọi thứ trở nên quá sức và tôi chỉ muốn được sống như một người bình thường", nữ ca sĩ tâm sự.
Câu chuyện về những chiếc nhãn dán bệnh lý và bản ngã bị đánh mất được khắc họa trong cuốn Người lạ với chính ta của nhà báo Rachel Aviv. Một tác phẩm đã tạo ra nhiều tranh luận vì sự sắc bén, khách quan và đầy tính nhân văn. Tác giả không đơn thuần ghi chép những hồ sơ bệnh án khô khan, mà mở ra cho độc giả một hành trình khám phá sự mong manh của tâm trí khi đứng trước những định nghĩa được gắn nhãn bởi y khoa.
Người lạ với chính ta không đưa ra đáp án đơn giản. Nó mời độc giả bước vào vùng biên giới mong manh giữa "ý nghĩa" và "bằng chứng", nơi đôi khi cả hai không gặp nhau. Và trong ranh giới ấy, điều đáng sợ nhất không phải là căn bệnh, mà là khoảnh khắc ta không còn nhận ra chính bản thân mình.
