Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Tri thức trực tuyến nếu mạng chậm. Đóng

Jack Johnson 'đã lớn'?

Mời bạn đọc của Nhạc Z! đến với album Sleep Through The Static, vừa phát hành hôm 1/2 ở Đức.

Jack Johnson "đã lớn"?

(Zing) - Mời bạn đọc của Nhạc Z! đến với album Sleep Through The Static, vừa phát hành hôm 1/2 ở Đức.

Jack Johnson `đã lớn`?

Khi Jack Johnson trả lời phỏng vấn với Rolling Stones rằng Sleep Through The Static đối nghịch với những album trước khi thêm vào rất nhiều âm thanh guitar điện tử, tôi đã sợ JJ của Cocoon hay Sitting, Waiting, Wishing, JJ của “Nắng vàng, biển xanh và anh”  với cách hát hơi gấp gáp sẽ biến mất. Hay tệ hơn, trở thành một punk rocker nổi loạn nào đó.

Lướt sơ qua album, nỗi sợ hãi đó có vẻ hoàn toàn có cơ sở.

All At Once, bài đầu tiên của album đã cảnh báo trước về một theme nhạc tối tăm hơn phủ lên album thay cho cái nắng hè Hawaii rực rỡ mà Jack Johnson đã xây dựng thành phong cách riêng ở On And On hay In Between Dreams.

Có một thế giới chúng ta chưa bao giờ thấy

Nơi những hy vọng lẩn khuất giữa những cơn mơ vụt tan biến khi một cơn gió nhẹ thoảng qua.

Và nếu đứng chờ trong gió, đừng quên thở thật nhiều

Vì khi bóng tối dần bao phủ

Ta càng rướn tới tình yêu chỉ càng chìm sâu vào màn u ám đó.

Sleep Through The Static, ca khúc chủ đề của album đụng ngay vào vấn đề chính trị nhạy cảm hiện nay ở Mỹ, cuộc chiến tranh Iraq.

Ai mà cần biết chúng ta đã làm những gì

Ai còn cần sự tử tế khi chúng ta đã có súng trong tay

Ai cần những giải pháp khi chúng ta là người cầm gậy

Ai cần hòa bình khi chúng ta đều đã chết?

Chất nhạc của Jack cũng ít nhiều thay đổi. Cách vào nhịp của Hope đúng scale của một bản punk rock mẫu mực. They Do, They Don’t lại bắt đầu với những tiếng piano bị echo nghèn nghẹt cứ như một ca khúc của Keane hay Coldplay bị đặt nhầm album. Và tất nhiên, những tiếng e-guitar được sử dụng với tần suất dày đặc. Cứ như JJ là một hợp thể với cả 2 gã tên J khác là James Blunt và Billie Joe Amstrong (guitar và lead vocal của nhóm punk rock Green Day) rồi vậy.

Nhưng may mắn cho tôi, JJ vẫn chỉ có thể là Jack Johnson. Sleep Through The Static có thể nhiều trăn trở hơn, nhiều góc khuất hơn, nhưng đây vẫn là một album mang đậm những bản sắc riêng của một Jack Johnson mà tôi từng biết và yêu thích. Không sôi nổi và hân hoan như thời của album Brushfire Fairytales (khi phát hành album này vào năm 2001, Jack Johnson chỉ mới 25 tuổi), Jackie của bảy năm sau đã trở nên chín chắn hơn nhiều.

Không chỉ quan tâm đến những vấn đề vĩ mô như xã hội và chính trị, Jack-32-tuổi còn là thành viên của một gia đình nhỏ ấm cúng. Ca khúc Angel được Jack viết tặng Kim, vợ anh, trong khi ca khúc Go On chính là lời tâm sự và nhắn gửi của một người cha dành cho  đứa con nhỏ của mình.

Tôi có một thiên thần của riêng mình

Em không có cánh, nhưng có trái tim chỉ dành riêng tôi

Có một nụ cười có thể khiến ai cũng muốn cất tiếng hát

Em tặng tôi tất cả những gì tôi từng ước ao

Và tặng tôi nụ hôn thật nồng nàn mỗi khi tôi về nhà.

Ở các ca khúc khác trong album như Hope, If I Had Eyes hay Losing Keys, dù cho chủ đề chính là những cảm xúc tiêu cực đi chăng nữa thì ta vẫn thấy đằng sau đó là những tia sáng hy vọng lấp lánh và cả một chút dí dỏm đặc trưng của Jack đủ để giữ niềm tin cho những người đang tuyệt vọng nhất đi chăng nữa.

Dù có khen hay chê, thích hay không thích album mới này đi chăng nữa, ai cũng phải thừa nhận Jack và âm nhạc của anh đã thực sự trưởng thành. Năm 2005, album In Between Dreams của anh đạt được #2 tại US. Năm 2006, album Sing-A-Longs and Lullabies for the Film Curious George, một album nhạc film với các ca khúc của Jack Johnson thậm chí cón đạt được #1 tại US. Năm 2008, với sự chuyển biến đáng kể trong âm nhạc, Sleep Through The Static thật sự là một ẩn số thú vị đối với các bảng xếp hạng. Chỉ biết rằng, ngay cả trước khi được phát hành thì album đã là dĩa được mong chờ và đặt hàng nhiều nhất của iTunes. Đầy hứa hẹn!

Một vấn đề cuối với Jack, âm nhạc của anh luôn quá dễ chịu và ấm áp đến mức đôi khi người nghe chỉ lim dim mắt tận hưởng và thư giãn mà quên mất những thông điệp mà anh gửi gắm. Sleep Through The Static cũng không là ngoại lệ. Như Jack tự nhận trong ca khúc Same Girl, “And I’m not a very good fighter”.  Không thể quá mạnh mẽ hay quyết liệt, đây có thể là một trong những đặc điểm cố hữu của những người chơi acoustic, nhưng đối với những người trót nghiện những âm thanh guitar bập bùng, như thế đôi khi là đã đủ, nhỉ!

Jiary GS

Bạn có thể quan tâm