Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Tri thức trực tuyến nếu mạng chậm. Đóng

Đôi bạn thân sau nửa tháng học chung

Thế là tôi và An đã học chung với nhau được hơn nửa tháng. Trong nửa tháng đó, tôi chỉ mới gặp má nó có một lần.

Là chủ sạp vải, má nó suốt ngày ở ngoài chợ, lâu lâu mới “xẹt” về nhà một lần. Má nó người mập mạp, hồng hào, trông lúc nào cũng tất bật.

Thấy tôi tới học chung với An, má nó khoái lắm:

− Ừ, hai đứa ngồi trong nhà mà học, đừng có chạy nhảy ngoài đường nghen!

Nói xong một câu, má nó đi mất.

Rac roi anh 1

Ảnh minh hoạ.

An bình luận:

− Má tao vậy đó, suốt ngày lu bu ngoài chợ. Nhưng má tao chiều tao lắm.

Như để chứng minh cho lời nói của mình, nó rút từ trong túi áo ra tờ bạc năm trăm đồng, giơ lên trước mặt.

− Tiền ở đâu vậy? − Tôi hỏi.

− Đây là tiêu chuẩn hàng ngày của tao! − An giải thích với vẻ kiêu hãnh − Trước khi ra chợ, bao giờ má tao cũng nhét vào túi tao một tờ như thế này!

− Mày xài sao hết?

− Hết tuốt! Nhưng từ nay, tao và mày sẽ xài chung!

Nghe vậy, tôi vừa cảm thấy thinh thích, lại vừa ngường ngượng. Tôi lắc đầu:

− Thôi...

Nhưng An không để tôi nói hết câu. Nó cắt ngang:

− Không có “thôi, thôi” gì hết! Còn không, tao nghỉ chơi mày ra luôn!

Tôi gặp má An một lần nhưng anh Dự của nó tôi gặp tới bốn, năm lần. Anh Dự người hơi ốm, da ngăm đen, tóc để dài phủ gáy. Mặt anh xương xương, hàng ria mép rậm rì như hai con sâu. Anh lúc nào cũng mặc quần jean, áo pull, tay đeo đồng hồ Rado mới tinh, lại thêm hai chiếc nhẫn vàng chóe trên các ngón tay, miệng anh luôn luôn phì phèo thuốc lá thơm và trong túi áo lúc nào cũng có sẵn một gói 555. Hóa ra chính vì vậy mà thằng An cứ bị ám ảnh bởi ý nghĩ “tao đi theo anh Dự” hoài.

Chẳng hiểu cái tổ hợp nhựa nơi anh Dự làm việc hoạt động như thế nào mà tôi thấy anh ở nhà hoài. Lần nào tới học chung với An, tôi cũng đều gặp anh.

Hôm gặp lần đầu tiên, anh lặng lẽ quan sát tôi từ đầu đến chân. Ánh mắt lạnh lẽo của anh khiến tôi vô cùng lúng túng. Anh hỏi:

− Em tên gì?

− Em tên Nghi! − Tôi đáp.

An xía vô:

− Nó là bạn thân nhất với em trong lớp đó. Nó đến học chung với em.

Ánh mắt của anh Dự có vẻ thân thiện hơn. Anh vỗ vai tôi:

− Vậy thì được!

Tôi không hiểu anh bảo được là được cái gì nhưng tôi không dám hỏi. Anh móc thuốc ra mời tôi:

− Em hút thuốc không?

Tôi lắc đầu. Trong lúc đó thằng An nhanh tay rút một điếu.

− Mày biết hút thuốc hả? − Tôi ngạc nhiên hỏi.

− Tao hút hoài! − An vừa nói vừa ngậm điếu thuốc.

Tôi trố mắt nhìn nó bật quẹt, châm thuốc và nhả khói với vẻ sành sỏi. Tôi lấy làm lạ vì ở trường chẳng bao giờ tôi thấy nó hút thuốc. Chắc là nó sợ bị phạt.

Đợi anh Dự đi khỏi, nó chìa điếu thuốc cho tôi: − Mày kéo thử một hơi coi! Tôi xua tay: − Thôi, thôi, tao không biết hút đâu!

Nó nài nỉ:

− Mày cứ hút thử đi! Ngon lắm!

Nhưng mặc cho nó nói, tôi vẫn cương quyết từ chối.

Thấy vậy, An không thèm mời tôi nữa. Nó ngồi ghểnh chân lên ghế, hút ngon lành.

− Mày hút thuốc vậy, má mày có biết không? − Tôi tò mò hỏi.

− Biết chớ! Nhưng má tao la. Chỉ có anh Dự là thoải mái với tao thôi.

Cái chuyện thằng An ngủ một mình trong lò thịt hôm trước, hôm sau là tôi kể cho anh Dự nghe. Tôi kể như là kể một chuyện ly kỳ, nhằm quảng cáo cho thằng bạn có “tinh thần lành mạnh” của mình.

Tôi tưởng nghe xong anh Dự sẽ khen nó. Không dè ảnh trợn mắt, nạt hai đứa tôi:

− Sao tụi mày chơi ngu vậy? Đứa nào bày ra cái trò ngốc này?

Thấy ảnh nổi nóng, hai đứa tôi im re.

Anh Dự dằn giọng:

− Đã có bao nhiêu người đi vô trong đó rồi không trở ra, tụi mày có biết không?

Tôi ấp úng:

− Em đâu có biết!

An phân trần:

− Nhưng em vô trỏng mà đâu có sao!

Anh Dự đập bàn:

− Mày còn cãi nữa hả? Tại mày chưa tới số thôi. Lần sau mà còn như vậy thì đừng hòng sống sót!

Trước khi bỏ đi, anh Dự còn chỉ tay vào hai đứa tôi:

− Từ giờ về sau, tao cấm hai đứa mày bước chân vô lò thịt, kẻo có chuyện gì xảy ra người ta lại trách tao sao không bảo trước. Hừ, hết người ghẹo sao mà đi ghẹo ma!

Nguyễn Nhật Ánh/NXB Trẻ

Bình luận

SÁCH HAY

Dai hoi Hoi Xuat ban Viet Nam lan thu V hinh anh

Đại hội Hội Xuất bản Việt Nam lần thứ V

0

Việc chuyển đổi mô hình hoạt động có thể giúp đơn vị xuất bản chủ động sản xuất từ sách giấy, ebook cho đến sách nói để tạo sự sôi nổi và đa dạng cho thị trường.

Tu sach 50 nam giai phong mien Nam, thong nhat dat nuoc hinh anh

Tủ sách 50 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước

0

Sách ảnh song ngữ Việt - Anh “Di sản Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh (Saigon - Ho Chi Minh City Heritage)” tái hiện quang cảnh và nếp sống của con người ở vùng đất Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh từ những thế kỷ trước.

BOOK SPACE hinh anh

BOOK SPACE

0

Read Station tại TP.HCM kết hợp cà phê, thư viện, nhà sách và không gian làm việc với hơn 10.000 đầu sách, thu hút nhóm khách trẻ đến học tập và sử dụng trong thời gian dài.

Nghe viet van hinh anh

Nghề viết văn

0

Nhiều nhà văn có con đường học vấn khá sâu rộng, ngược lại một số người chủ yếu tự học và viết bằng trải nghiệm. Các nhà văn sẽ tự học bằng việc đọc, nó giúp họ tích lũy tri thức.

Song mot doi xung dang hinh anh

Sống một đời xứng đáng

0

Chừng nào mẹ còn năng lượng, thì chừng đó mẹ còn có quyền quyết định tiếp tục dùng nó để mang lại niềm vui cho chính mình và những người xung quanh. Thấy hai cha con tôi cười phá lên, với mẹ, thế là xứng đáng.

Vu tru tuan hoan hinh anh

Vũ trụ tuần hoàn

0

Sau khoảng một nghìn tỷ năm hoặc hơn, một vụ nổ lớn mới xảy ra và một chu kỳ mới bắt đầu.

Giai ma hooc-mon dopamine hinh anh

Giải mã hoóc-môn dopamine

0

Nhân vô thập toàn, con người ai cũng có khuyết điểm. Có điều cách bạn đối diện với nó ảnh hưởng rất nhiều từ thái độ sống mà chúng ta được cha mẹ hình thành tự nhỏ.

6 vat lieu dinh hinh van minh nhan loai hinh anh

6 vật liệu định hình văn minh nhân loại

0

Nó nhẹ đến mức nổi trên dầu, mềm đến mức có thể cắt bằng dao nhà bếp, nhưng lại phản ứng mạnh đến mức sôi sục và phát nổ khi tiếp xúc với nước và không khí.

Diem ky di da can ke hinh anh

Điểm kỳ dị đã cận kề

0

Ray Kurzweil dự đoán đầu những năm 2040, các nano robot sẽ có thể đi vào não bộ của người còn sống và sao chép toàn bộ dữ liệu tạo nên ký ức và tính cách của người gốc.