Xa một tuần có lâu quá không anh
Sao em thấy ngày cứ dài đến thế
Đêm Hà Nội thơm nghẹn lòng hoa sữa
Ngôi sao em ngân ngấn khóc chân trời
***
Ngày xa anh em bỗng hoá đơn côi
Gió cũng chẳng vô tình ngang cửa nữa
Một chiếc lá rơi cũng làm em nhớ
Áp mặt lên trăng mới biết trăng gầy
***
Hà Nội bồng bềnh trôi theo heo may
Ánh trăng nhắc về một thời mê đắm
Thơ em xuống dòng
Buồn nghiêng dấu lặng
Nỗi nhớ về anh lấp mãi không đầy...
Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm:
Sự thực, bài thơ của Bùi Sim Sim chẳng còn mới nữa. Nhưng, hoa sữa vẫn thơm mỗi độ thu về, heo may đánh thức một làn hơi ấm đã xa, dẫu cũ càng mà cứ rưng rức nhớ.
Nỗi nhớ chia cho mọi người giữa những cách ngăn vơi đầy, hao khuyết. Cắt vào khuya một mảnh nhớ hao gầy, dáng nét ấy mang bóng hình từ tiền kiếp (Nhớ chàng như mảnh trăng gầy / Đêm đêm vầng sáng hao gầy đêm đêm", thơ Trương Cửu Linh, đời Đường).
Đêm Hà Nội nhớ ở lại trong lòng người đọc bởi sự dịu dàng lặng lẽ đó. Dấu lặng nghiêng nghiêng kia bỗng trở nên mong manh và yếu đuối, như em đã khuyết cạn mỏi mòn. Nỗi nhớ có bao giờ đầy không anh?
Nguyễn Anh Vũ là một kiến trúc sư, họa sĩ, nhà biên kịch, viết văn thơ tự do. Anh từng được giải nhì trong một cuộc thi truyện ngắn. Tác phẩm của anh đăng báo, tạp chí văn nghệ.
Bài "Trên bàn mổ" của Trương Đăng Dung nằm trong tập thơ "Em là nơi anh tị nạn", vừa ra mắt tháng 10. Tác phẩm được tác giả viết với lời đề: "Kính tặng mẹ".
Hà Nội là nguồn sống, là nguồn cảm xúc lớn nhất trong thơ Từ Hồng Sơn. Anh đã xuất bản hai tập thơ: "Hà Nội mùa thổ phách", "Hà Nội mùa mộc phách".