|
|
|
Michael Carrick giúp MU thắng 4 trận liên tiếp tại Ngoại hạng Anh. |
Manchester United thắng Tottenham 2-0 tại Old Trafford, khép lại chuỗi tám trận không biết mùi chiến thắng trước đối thủ này. Nhưng ý nghĩa của trận đấu vượt xa ba điểm. Nó là lời khẳng định đầu tiên, rõ ràng nhất, rằng dưới tay Carrick, MU dần khôi phục một thứ từng làm nên bản sắc của họ: khả năng chuẩn bị trận đấu để chiến thắng.
Carrick và giá trị của sân tập
Carrick không mang đến thứ bóng đá hào nhoáng. Ông cũng không cố vẽ ra một triết lý mới để tạo ấn tượng.
Thứ mà MU thể hiện trước Tottenham ở vòng 25 Premier League là sự gọn gàng, thực dụng và có tính toán. Đó là điều tưởng chừng rất bình thường, nhưng lại hiếm thấy trong giai đoạn cuối thời Ruben Amorim.
Chiến thắng này đến trong bối cảnh MU trải qua một quãng thời gian đầy tổn thương. Trận thua Tottenham ở chung kết Europa League tại Bilbao hồi tháng 5 là đáy sâu về tinh thần. Khi ấy, MU không chỉ thua một trận đấu, mà còn thua cả cảm giác sẵn sàng bước vào những thời khắc quyết định.
Nghịch lý thay, chính thất bại đó lại mở ra điều kiện lý tưởng cho Carrick - người giữ vai trò HLV tạm quyền trong 4 trận gần nhất của MU: lịch thi đấu thưa hơn, nhiều thời gian tập luyện hơn, và quan trọng nhất là cơ hội làm lại từ những nền tảng cơ bản.
Dấu ấn lớn nhất của Carrick không nằm ở sơ đồ hay nhân sự, mà ở cách MU tiếp cận trận đấu. Gặp Tottenham, đội bóng từng khiến họ bất lực suốt tám lần đối đầu, MU không chơi bằng cảm hứng. Họ chơi bằng sự chuẩn bị.
| |
| Tối 7/2, MU đánh bại Spurs 2-0. |
Trước khi chiếc thẻ đỏ của Cristian Romero xuất hiện ở phút 30, MU cho thấy cấu trúc tấn công rõ ràng. Bộ ba Amad Diallo, Matheus Cunha và Bryan Mbeumo chơi gần nhau, giữ cự ly ngắn, ưu tiên các pha phối hợp một chạm.
Đó không phải ngẫu hứng, mà là sản phẩm của thời gian trên sân tập.
MU của Carrick ít mạo hiểm hơn, nhưng đổi lại là sự ổn định. Những pha lên bóng không đòi hỏi tốc độ cao, mà chú trọng vào vị trí và thời điểm. Khi Romero bị truất quyền thi đấu vì pha vào bóng nguy hiểm với Casemiro, thách thức mới xuất hiện: phá vỡ khối phòng ngự thấp của Tottenham.
Đây là lúc giá trị của công tác huấn luyện được thể hiện rõ nhất. Bàn mở tỷ số không đến từ một khoảnh khắc thiên tài, mà từ một bài dàn xếp cố định được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Kobbie Mainoo di chuyển cắt mặt, kéo giãn hàng thủ. Bruno Fernandes chuyền sệt chính xác. Mbeumo xuất hiện đúng điểm rơi, dứt điểm gọn gàng.
Đó là thứ bóng đá mang mùi sân tập. Và đó cũng là điều MU đã thiếu trong nhiều tháng trước đó.
Carrick là mẫu HLV “trực tiếp cầm tay chỉ việc”. Ông xuất hiện trên sân Carrington, chỉnh từng chi tiết nhỏ. Sự hỗ trợ của trợ lý Steve Holland mang lại chiều sâu kinh nghiệm. Mọi thứ không ồn ào, nhưng đi đúng hướng.
Thắng trận trước khi nói đến triết lý
Không phải mọi thứ MU thể hiện trước Tottenham đều hoàn hảo. Sau bàn mở tỷ số, đội chủ nhà gặp khó trong việc kết liễu đối thủ.
Luke Shaw và Diogo Dalot sút xa nhưng không thành công. Một vài tình huống trong vòng cấm Tottenham khiến Old Trafford nín thở, đặc biệt là pha va chạm giữa Harry Maguire và Micky van de Ven không được thổi phạt.
| |
| Carrick đang hồi sinh MU. |
Nhưng khác với giai đoạn trước, MU không đánh mất sự bình tĩnh. Họ không cuống cuồng, không vỡ cấu trúc. Và khi cơ hội đến, Fernandes kết liễu trận đấu bằng một pha dứt điểm mang đậm bản năng sát thủ.
Bàn thắng ấy có thể không đẹp, nhưng nó mang ý nghĩa biểu tượng. MU đang học lại cách kiểm soát trận đấu, cách chờ thời điểm, và cách kết thúc khi cần thiết.
Bốn chiến thắng liên tiếp của Carrick không phải là bảo chứng cho tương lai dài hạn. Nhưng nó tạo ra một nền tảng tâm lý rất khác.
Old Trafford bắt đầu có lại cảm giác tích cực. Khán đài Stretford End hát vang tên Carrick. Quan trọng hơn, các cầu thủ chơi bóng với sự rõ ràng trong vai trò.
Mainoo, người gần như bị lãng quên dưới thời Amorim, trở thành trung tâm trong cách MU vận hành. Casemiro, nếu giữ được thể trạng, vẫn là trụ cột không thể thay thế. Mbeumo chứng minh giá trị ở những trận cầu lớn, với bàn thắng trước Tottenham nối dài chuỗi lập công của anh trước các ông lớn như Liverpool, Manchester City và Arsenal.
Carrick không cố gắng chứng minh mình là một nhà cải cách. Ông chỉ làm một điều rất “Manchester United”: đặt chiến thắng lên hàng đầu. Khi đội bóng tìm lại được thói quen thắng trận, mọi cuộc tranh luận về triết lý hay tương lai mới thực sự có ý nghĩa.
Trước Tottenham, Carrick làm được điều mà Amorim không làm được trong nhiều tháng: khiến MU trông giống một đội bóng biết mình cần gì để chiến thắng. Và với một CLB như Manchester United, đôi khi, đó đã là bước tiến lớn nhất.