Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Tri thức trực tuyến nếu mạng chậm. Đóng

Trót lỡ nếm 'trái cấm'

Thời nay những cuộc tình không hôn thú xem ra có chiều hướng nở rộ. Tất nhiên cả hai bên đều tự nguyện, quyết tâm gạt bỏ những định kiến xã hội để đến với nhau.

Trót lỡ nếm "trái cấm"

Thời nay những cuộc tình không hôn thú xem ra có chiều hướng nở rộ. Tất nhiên cả hai bên đều tự nguyện, quyết tâm gạt bỏ những định kiến xã hội để đến với nhau.

Trót lỡ nếm `trái cấm`

Các cặp này có tình yêu lâu bền không? Chúng ta phải xem xét động cơ họ đến với nhau là biết ngay những cuộc tình “sống thử, sống tạm” sẽ mang lại kết cục như thế nào?

Tình yêu sét đánh

Khi từ quê lên nhập học ở Hà Nội, em đã “đụng” anh ngay ở sân trường. Anh hỏi han, và khi biết hai đứa cùng đến làm thủ tục, thì anh đã hướng dẫn em hoàn tất mọi việc. Xong anh dắt em đi uống nước. Thú thật, lần đầu tiên lên thành phố mà gặp một người nhiệt tình như thế, em thấy mình thật gặp may. Hỏi ra mới biết anh cũng là dân tỉnh lẻ, có người nhà công tác ở thành phố. Có điều anh là con trai nên em thấy anh xông xáo, bạo dạn hơn mình rất nhiều.

Ngay từ đầu em đã cảm thấy quý anh, lâu dần em thấy mình hay nghĩ về anh, nhất là những khi đi ngủ, cái cảm giác xa nhà, lại thiếu vắng tình cảm, làm cho em càng nghĩ về anh nhiều hơn.

Nói ra điều này em cũng thấy xấu hổ, nhưng vì thấy em có cảm tình, nên anh hay săn đón, và tỏ ra chăm sóc em nhiều hơn. Vào học được một tháng, thì một hôm anh rủ em đi chơi. Chúng em vào quán cà phê trò chuyện, sau đó anh đưa em ra công viên Thống Nhất chơi.

Anh đã nói rằng “Anh yêu em lâu lắm rồi, ngay từ cái buổi gặp gỡ đầu tiên”. Em cũng cho anh biết tình cảm của mình. Vậy là từ đó chúng em hầu như không còn rời nhau lấy nửa bước nữa. Lúc nào em cũng bay bổng như trên mây, với cảm giác hạnh phúc ngập tràn không sao tả nổi.

Một hôm anh đã đề nghị em góp tiền thuê nhà đê ở chung, anh nói “Em là thân con gái, ở một mình anh không yên tâm, với lại anh muốn chăm sóc em nhiều hơn”. Lúc đầu em cũng ngần ngại, sợ điều tiếng không hay, nhưng sau nhiều lần anh thuyết phục thì em cũng thực sự xiêu lòng.

Chúng em đã thuê một căn phòng nhỏ khoảng 300.000đ một tháng. Thế là em sống cuộc sống “vợ chồng” với anh, nhưng giây phút gần gũi ấy đã làm cho em quên hết sự đời, em đã không tiếc điều gì, và trao cho anh tất cả đời con gái một cách dễ dàng. Mặc cho bạn bè có xì xầm bàn tán, nhưng em đã “dẹp” đi tất cả những lời chê bai, góp ý của bạn bè, để trở thành “người vợ tốt”.

Điều em lo sợ duy nhất đó là bố mẹ biết thì không biết sẽ ra sao. Đưa anh về thì em chưa dám, vì còn sớm quá. Sống chung được vài tháng thì em có thai. Em đã không hề lường trước sự cố này, thế là anh bảo đưa em đi bệnh viện để giải quyết. Em cũng đành đồng ý vì không còn biết làm gì hơn. Sau đó em đã suy sụp rất nhanh phần vì mất sức, phần vì cảm giác hoang mang, lo lắng. Những lần sau đó, mỗi khi anh “đòi hỏi” em lại đẩy ra vì sợ có thai.

Những ngày tháng tiếp theo, em sống như trong địa ngục, anh hay nói có việc bận phải đi ra ngoài một mình nhiều, hay là viện cớ đi học thêm, đi họp lớp....

Nhưng cái những hành động lén lút đó của anh cũng sớm có kết quả. Một hôm đứa bạn thân của em kéo tay em ra “mách” rằng anh đang cặp kè với một cô nữ sinh con nhà giàu khác. Chính mắt nó nhìn thấy tất cả. Nước mắt em đã trào ra, thì ra anh đã lừa dối em, đã phụ lại tất cả những gì tốt đẹp mà em dành cho anh ta. Anh đã bạc tình một cách trắng trợn, ngay sau khi em vừa đi phá thai về.

Em đã hỏi thẳng anh chuyện đó, nhưng anh đã lạnh lùng nói: “Tình yêu đến nhanh, thì đi cũng nhanh, anh rất thương em nhưng mình không thể sống lâu dài với nhau được...”. Tai em như ù đi, em không còn nghe thấy gì nữa, em không biết trách ai cả, chỉ trách bản thân mình sao quá dễ dãi và dại dột, cho đi đời người con gái cho một người con trai không chung thuỷ.

Chúng ta chỉ là...sống tạm

Sau một lần gãy gánh, em quyết định ở vậy nuôi con nhỏ, niềm an ủi lớn nhất của em là cô con gái bé bỏng đáng yêu.

Sáng sớm em dậy sớm nấu xôi đi bán, thu nhập cũng tàm tạm, đủ nuôi sống hai mẹ con.

Hàng trăm người đến hàng ăn sáng, họ đến rồi đi, nên em cũng không thể nhớ được người khách nào. Duy nhất có một ngưòi sáng nào cũng kêu một đĩa xôi gà, anh ta ăn chậm và thường hay nhìn em.

Em cũng không nghĩ ngợi nhiều lắm, vì cũng biết rằng mình có chút nhan sắc, và tuy đã có gia đình, nhưng vẫn được nhiều người để ý, dòm ngó. Thế rồi, một buổi sáng Noel anh lại đến ăn sáng, nhưng trễ hơn mọi khi, anh xin phép được nói chuyện với em, anh hỏi thăm về hoàn cảnh của em. Khi biết hoàn cảnh của em anh cũng tỏ ra thông cảm và nói: “Nếu anh có thể giúp gì cho em, thì em hãy để anh giúp hai mẹ con em nhé”. Lòng em cũng thấy như ấm áp hơn bởi câu nói đó.

Từ đó anh vẫn đến ăn sáng đều đặn, nhưng tỏ ra quan tâm đến em nhiều hơn, anh thường giúp em dọn hàng và cả những khi đông khách. Anh cũng quan tâm đến đứa con gái của em, anh thường dạy nó học, và mua sắm đồ dùng, sách vở cho nó... Căn nhà bao lâu thiếu vắng người đàn ông, bây giờ có anh như rộn ràng hẳn lên.

“Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, trong một lần con em đi học, anh đến và trao cho em những nụ hôn nồng nàn nhất, người em như bùng cháy lên bởi ngọn lửa tình ái. Cánh tay anh rắn chắc, ánh mắt trìu mến, và cách anh ấy “yêu” em mới mãnh liệt làm sao, không sao tả hết cảm giác hạnh phúc của em lúc đó. Những ngày tiếp theo cũng thế, anh đến sớm đưa con em đi học, phụ em bán hàng cho xong, rồi đưa em về nhà và thế là chúng em lại chìm đắm vào nhau.

Sống trong cảnh hạnh phúc được khoảng 1 năm, thì bỗng một hôm em nhận được một lá thư của một người nói là vợ của anh, và chị ta cảnh cáo em bằng những lời lẽ đe doạ. Em rất bàng hoàng và lo lắng, liền đưa thư cho anh xem và hỏi cho rõ sự tình.

Thì em nhận được câu trả lời của anh rằng: “Thực ra thì anh đã có gia đình rồi, cô ấy là người phụ nữ ghê gớm, anh đã nhiều lần muốn chia tay, nhưng cô ấy không đồng ý”. Em hỏi vậy những lời hẹn ước của anh thì sao, những dự định của anh cho tương lai thì sao, trách nhiệm của anh với những gì đã hứa với em đâu rồi. Thì anh nói rằng “Đây là ngoài ý muốn của anh”, em lại hỏi vậy anh định tính sao tiếp theo. Thì anh trả lời rằng “Chuyện đã lộ rồi, thì ai đi đường nấy, chứ biết làm sao”. Khi em cho anh biết em đã có thai và muốn sinh con cho anh thì an nổi đoá lên và nói em là vớ vẩn, vì đây chỉ là sống tạm với nhau, chứ đã “gì” đâu mà con với cái??

Giờ thì em mới hiểu hoá ra tình cảm với em chỉ là tạm bợ, qua đường của anh mà thôi. Ấy vậy mà đã nhiều lúc em đã trao trọn trái tim cho anh, đặt hết niềm tin vào anh, coi anh hơn người chồng cũ rất nhiều. Cũng may là em chưa bị đánh ghen, chứ không thì thật xấu hổ với làng xóm, và nhất là với đứa con gái.

Khi “chuyện ấy” chỉ là nếm thử

Đúng là thời đại này, người phụ nữ đã được bình đẳng hoá lên rất nhiều kể cả trong cuộc sống và trong hôn nhân. Nhưng nếu cứ yêu theo cảm xúc rồi tự cho phép mình sống buông thả, bất chấp điều tiếng, thì thật không nên và rất đáng lên án. Người xưa đã có câu “Trăm năm tính cuộc vuông tròn, phải rõ cho ngọn nguồn lạch sông”, phải chăng cũng cảnh báo cho chúng ta phải cẩn thận ngay từ khi mới quen biết và tìm hiểu, chứ đừng vội đánh đổi vội vàng đi những gì quý giá của cuộc đời con người.

Theo PhuNuNet

Theo PhuNuNet

Bạn có thể quan tâm