Trải nghiệm Philippines
Những trải nghiệm thú vị của một người luôn đặt ra những mục tiêu rất khiêm tốn: mỗi năm đi thăm thú ít nhất hai nước, sẽ dẫn bạn thăm thú đất nước Philippines!
![]() |
Manila ngày bão
![]() |
Cảm giác chung của tôi về Manila là một thành phố chật chội, đông đúc và có vẻ hơi… bẩn thỉu. Thành phố trung tâm như Makati thì hiện đại sạch đẹp hơn nhưng tôi vẫn thấy ngột ngạt và không thông thoáng. Các chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh có mặt khắp nơi. McDonald thì rải rác còn các nhà hàng địa phương như Jollibee và Chowking thì đi đâu cũng thấy, ngay cả ở các tỉnh gần Manila cũng vậy. Ăn ở mấy chỗ này khá rẻ chỉ khoảng 80 – 200 peso (2 – 4 USD) là no nê. Dân Phi rất ưa chuộng Jollibee đến nỗi lúc đặt món phải xếp hàng và chuyện ăn chung bàn với người lạ cũng không hiếm.
Chạy trốn khỏi Manila – tiến về phía nam
![]() |
| Đường phố LosBanos có rất nhiều tiệm cầm đồ |
Đến Los Banos, tôi ở trong một resort có cái tên rất cảm xúc là City of Springs bên bờ một cái hồ nho nhỏ. Cảnh ở Los Banos chỉ có một núi Maliking và một hồ. Suốt buổi chiều và tối chỉ việc nằm khểnh ngay bờ hồ nghỉ ngơi thư giãn và đọc sách. Lúc này cảm giác thật tuyệt vời, đúng là “nothing to care” (không có gì phải lo)! Đi một mình thú vị vậy đó, mặc dù cũng có lúc thoáng xuất hiện một vài gram cô đơn.
Giá mà tôi bị bắt cóc
Đến Phi mà không thăm mấy cái núi lửa thì thật đáng tiếc, vì thế tôi tiếp tục di chuyển về San Pablo, một địa điểm có tới bảy cái hồ được tạo thành do núi lửa – volcanic lakes. Đi thăm được hai cái thì thấy chả có gì đặc biệt. Tuy nhiên dọc đường tôi lại tiếp tục thấy sự thân thiện của người Phi, có lẽ trong các nước Đông Nam Á người Phi là dân tộc thân thiện nhất. Có một bác chủ quán nước ven đường thậm chí còn mời tôi ăn cơm trưa. Dĩ nhiên là tôi đồng ý ngay. Đơn giản vì tôi rất hay tò mò và phương châm du lịch của tôi là “do what the locals do” (làm tất cả những gì người địa phương làm) .
Tiếp tục chuyện ăn cơm, vì vùng này khá vắng vẻ nên gần đó chẳng có quán ăn nào. Bữa cơm tuy chỉ có cơm nguội và một món cá kho giống cá cơm, tuy đạm bạc nhưng tôi ăn rất ngon. Bác này và mấy người tôi gặp ở ngoài Manila khi nghe tôi nói đi một mình đều có vẻ rất ngạc nhiên và hỏi lại xem tôi có bạn nào ở Phi không. Khi nghe tôi nói không có bạn bè gì ở đây thì họ lại lo lắng giùm tôi và dặn dò đủ thứ vì sợ tôi bị bắt cóc hoặc cướp giật. Có vài người cho tôi số điện thoại và dặn tôi nếu có gì khó khăn thì gọi điện thoại cho họ.
![]() |
| Ở Philippin đàn ông đi bán dạo khá đông |
Thử làm Don Quixote
![]() |
| Ở Philippin đàn ông đi bán dạo khá đông |
Cưỡi ngựa lên và xuống núi cảm giác không dễ chịu chút nào, lúc nào cũng như mình có thể bị ngựa hất văng đi lọt thỏm vào cái rãnh sâu 40 cm ngang chỉ rộng hơn mình ngựa một chút. Đi ngựa điều khó chịu thứ hai là con ngựa cứ chạy lóc cóc xóc lên xóc xuống. Điều quan trọng là nó nhảy tango thì mình cũng phải tango, còn nó valse hay slow thì mình cũng phải nhẹ nhàng nhún nhảy theo nhịp với nó mới đồng bộ và không bị ê ẩm toàn thân. Dù đã biết thế nhưng tôi vẫn rời Taal với một cảm giác thoả mãn do phong cảnh rất độc đáo ở đây và một cái mông bị tổn thương do yên ngựa khá cứng và tôi nhịp chưa đủ đồng bộ với con ngựa. Ngoài ra lúc ngựa xuống núi, nó cứ mắt nhắm mắt mở đi theo đường mòn ngoằn ngoèo nên tôi cũng “thấu hiểu” thế nào là câu tục ngữ “ngựa quen đường cũ”.
Cảnh ở Taal có một hòn đảo nằm trong hồ, trên hồ có một ngọn núi và đỉnh núi lại có một cái hồ nằm rất sâu ở trong lòng núi. Vì thế nó còn được ví von như bộ những con búp bê Nga Matrioshka con này nằm trong con kia. Trong lòng hồ còn có những váng dung nham đỏ nổi lềnh bềnh. Trên sườn núi thì vài chỗ nghi ngút khói do những vùng đất quá nóng dư địa của núi lửa còn sót lại.
Xuống núi tìm “chân kinh”
![]() |
| Một loại xe tương tự xe xích lô ở Việt Nam |
Chờ taxi trong “tuyệt vọng”
Thêm một trải nghiệm đáng nhớ: chờ taxi đến 2 tiếng đồng hồ. (Sau vụ đi taxi thì coi như tôi đã thử nghiệm hầu hết các phương tiện chuyên chở ở Phi như: jeepney, buýt, MRT-train, thuyền, ngựa, taxi và dĩ nhiên không thể thiếu món đi bộ, đúng là bảy môn phối hợp). Đúng ra tôi đã bỏ đi để kiếm một cách nào khác nhanh hơn rồi, nhưng vì đã lỡ xếp hàng một lúc và cũng muốn thử xem cảm giác chờ taxi ở Manila thế nào nên cứ xếp hàng tới cùng.
Cuối cùng thì cũng đã về đến Việt Nam. Nói chung đi đâu thì đi, về đến nhà vẫn sung sướng nhất. Vậy là năm nay tôi đã hoàn tất mục tiêu khiêm tốn: mỗi năm đi thăm thú ít nhất hai nước
Theo Sài Gòn Tiếp Thị






