Trà sữa: vệ sinh không đảm bảo
Ở TP.HCM, hầu như trước cổng trường nào cũng có ít nhất là một hàng trà sữa, giá chỉ 3 - 4k, nên teen rất mê. Thế nhưng phải thật cẩn thận với chất lượng của những túi trà sữa...
Câu chuyện của nhỏ bạn
![]() |
| Trà sữa trân châu hút teen |
Nhỏ bảo: “Công đọan làm các lọai hồng trà, lục trà, mà mất là trà sữa, kinh khủng lắm. Chỉ cần 2 cái bình lớn, một đựng trà pha với mước lã cho có vị trà, còn lại là bình đựng nước đường (thường là pha với đường hóa học cho rẻ tiền). Còn mùi dâu, mùi cam hay mùi bạc hà là thơm điếc mũi. Trà sữa thì khủng khiếp hơn, làm bằng sữa giả đấy mày ạ”.
Nghe nhỏ kể mà tớ rụng rời. Nhỏ còn bảo tớ muốn rõ hơn thì vào chợ Kim Biên mà “khảo sát tình hình”
Thực tế
![]() |
| Vật liệu bán tràn lan ở chợ |
Ghé vào một hàng để bảng bán hương liệu và hóa chất, tớ thì thầm: “Cô có bán bột sữa không cô?”. Cô ấy nhỏ nhẹ: “30.000đồng/kg bột sữa cháu, còn hương sữa thì 15.000đ/100gr”. Tớ hỏi: “Pha bột vào bao nhiêu nước là vừa hả cô?”. Cô ấy tận tình chỉ: “Cái đó là tùy mình, muốn pha bao nhiêu cũng được cho nó có màu trắng đục, sau đó thì bỏ hương sữa vào”.
Tớ muốn xem thử hương sữa thì cô ấy lấy cho tớ một cái can bên ngoài rất dơ, lọai hay dùng để đựng dầu hôi, xăng có ghi chữ “hương sữa”. Tớ đưa lên mũi ngửi thì nồng nặc mùi sữa, giống y như là sữa thật. Cô ấy bảo cho vào ít ít thôi, vì lọai này đậm đặc lắm. Tớ mua mỗi thứ 100gr, lấy cớ là về thử trước sau đó quay lại.
Tiếp tục vòng quang các tiệm bán hương liệu, tớ thấy hầu hết người ta đựng hương liệu vào những chiếc can cũ. Những can đựng hương xoài, hương cam, hương sầu riêng… đặt cạnh những can đựng nước rửa móng tay, baby oil, nước rửa kiếng, thuốc chống mốc… Tất cả đều không có hạn sử dụng.
Tớ tiếp tục hành trình, ghé chợ Lớn để mua trân châu. Ghé một sạp bán đồ khô, tớ hỏi có bán trân châu không thì cô bán hàng lô mấy bịch trân châu màu sặc sỡ. “Nhiều lọai lắm đó con, muốn màu nào cũng có. Đăc biệt có trân châu hương sôcôla nữa, lọai này bán chạy lắm!”
Trước mắt tớ là mấy cái bịch không có nhãn hiệu, tòan chữ tàu thêm vài chữ tiếng Việt hướng dẫn sử dụng. Tớ tìm đỏ mắt cũng không thấy cái hạn sử dụng hay địa chỉ sản xuất nằm ở đâu. Mấy cái hột bên trong, cô ấy nói đó là trân châu – nó nổi mốc nổi meo, lọai màu đen thì y như mấy cục đất vo viên lại, còn lọai màu xanh, màu cam, màu đỏ thì chỉ cần nhìn màu thôi là đã biết toàn màu hóa học. Giá chỉ có 8.000đ/bịch một kg.
Cô ấy nói là để trân châu ngon ngọt thì thêm chút đường này vào, cô bán thêm cho tớ một bịch đường trăng trắng dạng viên nhỏ mà tớ nghĩ chắc chắn là đường hóa học. Rồi để trân châu bóng loáng và ngon hơn thì sau khi nấu chín, rửa qua một lượt nước lạnh.
Thử nghiệm
Tớ rời chợ, cầm mấy bịch nguyên liệu mua về nhà nấu lên theo lời chỉ dẫn. Bột sữa chỉ cần hòa tan trong nước lạnh thôi nó cũng đã tan, giống giống như là bột năng vậy. Sau khi pha cả thau nước sữa chỉ bằng 100gr, tớ bỏ vài muỗng hương sữa vào, đúng là thơm mùi sữa ngay tắp lự. Nhấp thử thì thôi rồi, thơm ngon y như là sữa thật.
Trân châu lúc mới nấu lên nó là một nồi đen thui, nhớt nhớt, nhìn ghê không thể tả, tớ bỏ mấy viên đường mua ở chợ vào. Lúc nhắc xuống cho vào rổ, rồi xối qua một lượt nước lạnh thì đúng y như cô bán hàng nói, trân châu bóng loáng hẳn lên và nhìn ngon hẳn.
Hóa ra mấy ly trà sữa thơm ngon mà tớ uống bấy lâu này lại có cách pha chế “độc đáo” như thế. Bán kiểu này vốn ít, lại lời khiếp! Trong khi đó, nếu mua nguyên liệu thực sự ngon và bảo đảm để pha trà sữa thì cái giá gấp 10 lần như thế. Bột sữa là 200 – 300k/kg và trân châu là 80 – 90k/kg. Chỉ với 3k một ly trà sữa thì làm sao người bán hàng có lời mọi người nhỉ!
Theo Hoa Học Trò

