Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Tri thức trực tuyến nếu mạng chậm. Đóng

Thời thiếu niên trăn trở về chứng 'nghiện mềm' của chuyên gia Mỹ

Lớn lên giữa thành phố công nghiệp Flint, Tiểu bang Michigan, lúc nào tôi cũng chỉ thèm khát được ngập trong đống snack và đồ ăn nhanh. Bất luận tôi đã ăn gì và làm gì, mọi thứ dường như là không đủ, sự thèm khát vẫn cứ dai dẳng.

Lớn lên giữa thành phố công nghiệp Flint, Tiểu bang Michigan, lúc nào tôi cũng chỉ thèm khát được ngập trong đống snack và đồ ăn nhanh. Bất luận tôi đã ăn gì và làm gì, mọi thứ dường như là không đủ, sự thèm khát vẫn cứ dai dẳng. Tôi đã luôn cảm thấy rằng cuộc đời mình đang thiếu đi cái gì đó. Vào lúc ấy, tôi không biết rằng trong lòng mình hoá ra có một khoảng trống tâm thức đang cần được lấp đầy.

Khi còn bé, tôi đã có cảm giác hình như có gì đó thiếu thiếu, có cái gì đó sai sai, nhưng tôi không mô tả được. Đó là sự thiếu vắng một điều gì đó, không chỉ bên trong tôi, mà còn cả thế giới xung quanh tôi.

Mọi người có vẻ không mấy hạnh phúc và không thực sự sống. Họ có nơi ở, nhưng không gọi là nhà, họ bận rộn nhưng không say mê. Ngay cả khi họ giải trí, họ cũng chẳng thực sự vui. Họ nói chuyện nhưng không tạo ra kết nối. Đó là một cuộc sống thật trống rỗng, được lấp đầy bởi những hoạt động thiếu sự gắn kết - những hoạt động thiếu đi phần hồn, thay vào đó là những khoảng trống hờ hững và những khuôn mặt hờ hững.

Mọi thứ thật mông lung, như thể ai nấy đều ẩn mình trong một lớp vải bông. Đôi lúc tôi hoài nghi rằng có khi chính mình mới là kẻ điên giữa thế giới bình thường. Nhưng sâu bên trong, tôi biết chắc rằng đang thiếu đi một điều gì đó trong cách mà người ta đang sống. Khi ấy, tôi không thể luận giải được cuộc sống như thế nào mới là đúng, vậy nên tôi tiếp tục đắm chìm với những cơn nghiện mềm - ăn uống quá độ, dán mắt vào TV, cắn móng tay và vùi đầu vào việc học.

Nghien mem anh 1

Ảnh minh họa. Nguồn: Depositphotos.

Thiếu những tấm gương

Thời đó xung quanh tôi không có những tấm gương đang được sống cuộc đời mà họ mong muốn. Hầu hết mọi người đều sống cuộc đời được ai đó sắp đặt, hoặc luôn phàn nàn về cuộc sống mà chẳng làm gì để thay đổi. Họ dần rời bỏ những ước mơ rồi an phận với mức thu nhập và phúc lợi ổn định. Lối suy nghĩ đó thậm chí còn là dấu hiệu của sự trưởng thành, nhưng tôi chẳng mấy hứng thú với điều đó! Tất cả những gì tôi biết là tôi muốn cái gì đó nhiều hơn thế; nhưng khi ấy, tôi không biết đó là gì, làm sao để có được nó, mà thậm chí là chẳng biết liệu nó có tồn tại hay không nữa.

Nói theo một cách nào đó, tôi đã sống ở hai thế giới song song. Một mặt, tôi cố gắng làm mọi thứ để có một cuộc sống tốt hơn - cố gắng hết mình làm con ngoan trò giỏi, luôn luôn đứng đầu lớp. Tôi dành toàn bộ thời gian ngoài giờ lên lớp để học bài, tham gia lớp khiêu vũ hoặc âm nhạc, tham giá các trại hè, hoạt động tình nguyện và Hội Hướng Đạo Sinh.

Tôi cũng đọc rất nhiều sách, đạp xe và chơi với đám trẻ hàng xóm. Chúng tôi viết những vở kịch rồi cùng nhau nhập vai, thiết kế phục trang, bán vé và phục vụ nước giải khát cho buổi diễn.

Chúng tôi còn tổ chức các lễ hội hóa trang, biểu diễn ở nhà hàng, cửa hàng giày dép và siêu thị địa phương. Tôi mở các quầy bán nước chanh, lập ra một trạm sách nhỏ trong khu phố và làm cây viết cho một tờ báo địa phương. Lên cấp ba, tôi trở thành cán bộ lớp và là hội trưởng hội học sinh. Tôi cũng chính thức làm biên tập viên cho cuốn kỷ yếu của trường, một cán bộ lớp mẫn cán và là “chiếc dùi vàng” trong đội trống nghi lễ của trường (đúng vậy, tôi đã từng múa may cây dùi và đi đôi ủng màu trắng đó).

Với một khu lao động chân tay như nơi tôi đang sống, giỏi bất cứ thứ gì ngoài thể thao thì đều chẳng nghĩa lý gì, và ở đó, sự bình thường được đề cao hơn sự ưu tú. Tất cả những thành tựu của tôi đều bị phớt lờ, không được ghi nhận, và thậm chí còn bị cười nhạo. Mặc dù không được ghi nhận, nhưng tôi vẫn cảm thấy mình đang thực sự được sống khi có tâm huyết với những thứ mình làm; và tôi thấy bớt đói đi nhiều.

Tuy nhiên, với tất cả những hoạt động và thành tích kể trên, tôi vẫn là một đứa trẻ thừa cân và thiếu vui vẻ. Tôi vẫn thường trở về nhà sau mỗi buổi học, ngồi phịch xuống ghế tựa, bật TV lên và ăn như mất trí, từ bánh quy sô cô la đến sữa hộp. Ăn chán, tôi lại chuyển sang ngồi cắn móng tay rồi uể oải lướt qua đống tạp chí khi TV chuyển qua quảng cáo. Trong một trạng thái hờ hững, tôi nướng hết buổi chiều cho đến khi buộc mình đứng dậy đi làm bài tập về nhà, hoặc có vài người bạn tới dựng tôi dậy đi chơi.

Dr.Juidth Wright/Bách Việt Books - NXB Dân Trí

Bình luận

SÁCH HAY

Dai hoi Hoi Xuat ban Viet Nam lan thu V hinh anh

Đại hội Hội Xuất bản Việt Nam lần thứ V

0

Việc chuyển đổi mô hình hoạt động có thể giúp đơn vị xuất bản chủ động sản xuất từ sách giấy, ebook cho đến sách nói để tạo sự sôi nổi và đa dạng cho thị trường.

Tu sach 50 nam giai phong mien Nam, thong nhat dat nuoc hinh anh

Tủ sách 50 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước

0

Sách ảnh song ngữ Việt - Anh “Di sản Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh (Saigon - Ho Chi Minh City Heritage)” tái hiện quang cảnh và nếp sống của con người ở vùng đất Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh từ những thế kỷ trước.

BOOK SPACE hinh anh

BOOK SPACE

0

Read Station tại TP.HCM kết hợp cà phê, thư viện, nhà sách và không gian làm việc với hơn 10.000 đầu sách, thu hút nhóm khách trẻ đến học tập và sử dụng trong thời gian dài.

Nghe viet van hinh anh

Nghề viết văn

0

Nhiều nhà văn có con đường học vấn khá sâu rộng, ngược lại một số người chủ yếu tự học và viết bằng trải nghiệm. Các nhà văn sẽ tự học bằng việc đọc, nó giúp họ tích lũy tri thức.

Song mot doi xung dang hinh anh

Sống một đời xứng đáng

0

Chừng nào mẹ còn năng lượng, thì chừng đó mẹ còn có quyền quyết định tiếp tục dùng nó để mang lại niềm vui cho chính mình và những người xung quanh. Thấy hai cha con tôi cười phá lên, với mẹ, thế là xứng đáng.

Vu tru tuan hoan hinh anh

Vũ trụ tuần hoàn

0

Sau khoảng một nghìn tỷ năm hoặc hơn, một vụ nổ lớn mới xảy ra và một chu kỳ mới bắt đầu.

Giai ma hooc-mon dopamine hinh anh

Giải mã hoóc-môn dopamine

0

Nhân vô thập toàn, con người ai cũng có khuyết điểm. Có điều cách bạn đối diện với nó ảnh hưởng rất nhiều từ thái độ sống mà chúng ta được cha mẹ hình thành tự nhỏ.

6 vat lieu dinh hinh van minh nhan loai hinh anh

6 vật liệu định hình văn minh nhân loại

0

Nó nhẹ đến mức nổi trên dầu, mềm đến mức có thể cắt bằng dao nhà bếp, nhưng lại phản ứng mạnh đến mức sôi sục và phát nổ khi tiếp xúc với nước và không khí.

Diem ky di da can ke hinh anh

Điểm kỳ dị đã cận kề

0

Ray Kurzweil dự đoán đầu những năm 2040, các nano robot sẽ có thể đi vào não bộ của người còn sống và sao chép toàn bộ dữ liệu tạo nên ký ức và tính cách của người gốc.