|
| Bức tranh Đại tiệc tại nhà Levi được họa sĩ Paolo Veronese vẽ năm 1573. Ảnh: wikiart. |
Nghệ thuật Phục hưng Đỉnh cao 1490 - 1530
CÁC NGHỆ SĨ TIÊU BIỂU: LEONARDO DA VINCI • MICHELANGELO • RAPHAEL ANDREA SANSOVINO • ANDREA DEL SARTO • PAOLO VERONESE
Từ cuối thế kỉ XV, khi quyền lực của giáo hoàng đã được củng cố ở Rome, một số giáo hoàng đã chủ trương thúc đẩy nghệ thuật và kiến trúc, quyết tâm khôi phục lại ánh hào quang quá vãng của thành phố.
Những năm đầu thế kỉ XVI (giai đoạn Phục hưng Đỉnh cao), các bước tiến nghệ thuật trước đó đã đạt đến độ tuyệt mỹ trong việc thể hiện hình ảnh con người với một tổng thể hài hòa và một phong cách cổ điển, đậm tính anh hùng.
Điển hình là Giáo hoàng Julius II (1503 - 1513) và Giáo hoàng Leo X (1513 - 1521) đã giao những công trình nghệ thuật hoành tráng và đầy tham vọng cho các nghệ sĩ và kiến trúc sư tài ba lỗi lạc thực hiện.
Trong đó, xuất chúng nhất là Raphael (1483 - 1520) và Michelangelo (1475 - 1564) với Các căn phòng (Stanza) trong Tòa thánh Vatican và trần của Nhà nguyện Sistine, là những nơi mà họ đã áp dụng trọn vẹn những lý tưởng của chủ nghĩa nhân văn và hoàn thiện những bút pháp của phong cách tả thực và phong cách tạo ảo giác.
Có quan điểm cho rằng thời kỳ Phục hưng không chỉ bắt kịp phong cách cổ điển xưa kia mà đã vượt xa những thành tựu của thời đó.
Các nghệ sĩ có thể thực hiện những phương pháp kỹ thuật đỉnh cao về phối cảnh tuyến tính và phối cảnh không gian, vẽ rút ngắn theo luật viễn cận, sự chuyển tiếp sắc độ cũng như sử dụng những gam màu tươi sáng mới mẻ và các màu sắc có thể “biến đổi” hay “óng ánh”.
Nhiều nghệ sĩ đã nắm bắt được những kiến thức uyên bác về giải phẫu học, thể hiện những kỹ năng vượt trội trong việc vận dụng các loại chất liệu khác nhau và phát huy khả năng sáng tạo phong phú.
Những phát triển cơ bản
Xây dựng trên những nền tảng được các bậc tiền nhân để lại, các nghệ sĩ thời Phục hưng Đỉnh cao tạo nên những công trình nghệ thuật đầy tham vọng sử dụng những hiệu ứng phối cảnh chính xác và hình ảnh con người được quan sát và nghiên cứu kĩ lưỡng.
Đồng thời, với việc kế thừa di sản kinh điển của tiền nhân, họ cũng phản ánh những quan điểm mới mẻ đối với cái đẹp và sự hài hòa - cùng những khả năng kỹ thuật vượt trội.
Lần đầu tiên trong lịch sử, một vài nghệ sĩ đã trở nên nổi tiếng bởi những sáng tạo và kỹ năng bậc thầy của mình.
