Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Tri thức trực tuyến nếu mạng chậm. Đóng

Cựu chủ tịch Starbucks sợ bố thế nào?

Tôi cũng phải cố tránh cơn thịnh nộ của bố. Bố luôn chực chờ mắng Ronnie, Michael, và tôi, và chuyện bố đánh tôi cũng không phải hiếm.

Nhiều năm về sau, tôi mới phát hiện ra bố mẹ tổ chức mấy sòng bài cho Bà ngoại để kiếm tiền. Bà ngoại trả tiền để bố mẹ tôi làm phục vụ và làm tài xế. Nhưng hồi đó thì tôi đâu biết gì. Bố mẹ chẳng bao giờ giải thích bất cứ thứ gì cho tôi hết. Cứ về phòng con đi, Howard, đóng cửa lại, và im lặng.

Bố tôi chưa học hết phổ thông và cuộc đời đi làm của ông quẩn quanh mấy công việc lạ lùng với đồng lương ít ỏi. Ông chẳng có mấy khả năng nào kiếm được tiền ngoài lái xe. Và dù biết lao động là vinh quang, bất kể công việc đó có đơn giản hay máy móc tới đâu, nhưng bố tôi chẳng bao giờ thấy được chút cảm giác tự hào hay ý nghĩa nào từ công việc mình làm.

“Bố mệt rồi, để bố ngủ,” mẹ tôi căn dặn mỗi khi thấy chúng tôi tiến lại gần khi ông đang ngủ trên ghế. Nhưng kể cả khi thức, bố cũng khép mình không muốn ai tiếp cận, ngụy trang bằng sự mệt mỏi của mình. Có thời điểm nào đó trong quá khứ, người đàn ông mà Bà ngoại tôi gọi là “thứ của nợ” đã bị tước mất mọi hoài bão và ý chí. Cứ như thể ông đã bị cuộc đời này nghiền ra cám.

Starbucks anh 1

Ảnh minh hoạ.

Bố lại còn tiêu xài nhiều hơn số tiền mình có. Dù chúng tôi sống trong khu nhà trợ cấp xã hội với giá thuê chưa tới một trăm đô-la mỗi tháng, bố lúc nào cũng túng thiếu. Ông sẽ mua lốp xe cũ ở khu bán đồ phế liệu, nhưng rồi lại tự thưởng cho mình buổi đến tiệm tỉa tót chăm sóc tay và hớt tóc ở chỗ giá đắt như cắt cổ.

Chuyện cãi vã về tiền bạc trên bàn ăn trong lúc đếm từng đồng lẻ còn sót lại từ khoản lương còm cõi của ông, những khoản vay tạm bợ, và những nguồn thu nhập ngoài luồng đủ kiểu, trong đó có mấy ván bài, là truyền thống đinh tai nhức óc của bố mẹ mà tôi luôn tìm cách né tránh. Cũng may tôi còn có cầu thang làm lối thoát.

Tôi cũng phải cố tránh cơn thịnh nộ của bố. Bố luôn chực chờ mắng Ronnie, Michael, và tôi, và chuyện bố đánh tôi cũng không phải hiếm, lâu lâu bố còn sáng tạo thêm nhiều hình thức trừng phạt thể chất khác. Một tối nọ trên bàn ăn tối bố nhận đầu tôi xuống dĩa mì Ý còn nóng hổi.

Tiếng điện thoại reo cũng là một thứ khác khiến tôi lo sợ. Âm thanh của chiếc hộp xoay kêu reng reng treo trên tường có thể khiến cơ thể gầy còm của tôi đứng hình chết khiếp. Mẹ thường bắt tôi nghe điện thoại thay mẹ, phòng trường hợp người ta gọi điện thu tiền.

“Cháu xin lỗi, bố mẹ cháu không có nhà,” tôi sẽ nói như thế trong khi bố hoặc mẹ hoặc cả hai người cùng ngồi nhìn tôi. Rồi tôi sẽ gác máy trong cảm giác xấu hổ vì lời dối trá đó. Về sau, khi bố mẹ sai tôi đi mượn tiền những người chúng tôi quen biết, tôi cũng vâng lời làm theo, mặt cúi gằm trong cảm giác xấu hổ trước sự thật bẽ bàng này.

Tôi sợ bố tôi và đôi lúc tôi căm ghét ông vì điều mà hành vi của ông gây ra cho cảm giác của tôi. Nhưng cũng có những khoảnh khắc, dù chỉ mới là một đứa trẻ, tôi vẫn có thể nhận thấy nỗi đau của bố.

Vào một ngày đông lạnh giá năm 1961, lúc đó tôi bảy tuổi, đang hứng khởi chơi trò ném tuyết phía sau chung cư thì mẹ ló đầu qua cửa sổ căn hộ tầng bảy của chúng tôi và hốt hoảng vẫy gọi tôi về nhà.

“Bố gặp tai nạn,” mẹ nói khi tôi chạy thục mạng về tới. “Mẹ phải đến bệnh viện.”

Bấy giờ bố tôi là tài xế xe tải, chuyên chuyển phát tã lót sạch cho các hộ gia đình - và thu nhận tã lót bẩn. Suốt nhiều tháng trời mỗi lần về tới nhà là ông ta thán về mùi hôi và sự dơ bẩn mình phải chịu đựng. Đôi khi tôi cũng thoáng ngửi thấy thứ mùi mà ông nói tới trên bộ đồ ông mặc. Bố nói đó là công việc tệ hại nhất trần đời và tôi tin lời ông.

Ngày đông ẩm ướt, trơn trượt hôm đó, bố đang đi giao tã thì trượt ngã lên một phiến băng. Ông bị gãy xương hông và vỡ mắt cá chân. Suốt tháng tiếp theo, mỗi lần mở cửa nhà là tôi lại thấy bố ngồi ì trên trường kỷ, thân hình một mét bảy mươi ba cứ thế bất động, bị cầm tù trong lớp bột thạch cao. Mấy ngón tay ông bám vào một điếu Marlboro, và gương mặt điển trai của ông hằn sâu vẻ nhăn nhó vì đau đớn.

Ở nước Mỹ vào những năm 1960, một lao động phổ thông không học vấn, không chuyên môn như bố tôi, nếu gặp tai nạn khi đang hành nghề thường sẽ bị sa thải mà không cần thông báo. Tai nạn lần đó bỏ lại bố tôi trong cảnh không thu nhập, không bảo hiểm y tế, không bồi thường lao động, và vì bố mẹ tôi không có lấy một đồng tiết kiệm, họ chẳng còn gì để dựa vào hết.

Mẹ tôi không cách gì kiếm được việc làm; lúc tai nạn xảy ra mẹ đã mang thai em Michael được bảy tháng. Nếu không nhờ một tổ chức từ thiện trong vùng, Cơ quan Hỗ trợ Gia đình Do Thái, cả nhà tôi hẳn đã chết đói.

Suốt nhiều năm từ đó trở đi, tôi cố gắng mường tượng ra hoàn cảnh thực tế từ góc nhìn của bố tôi. Bằng cách nào mà việc chịu trận nhìn chân mình bị bó bột, việc là kẻ nạn nhân của một vụ tai nạn, lại làm thay đổi hoàn toàn quan điểm sống của ông? Ông có đủ ý thức trách nhiệm phải chăm lo cho gia đình nên mới chấp nhận “công việc tệ hại nhất trần đời” để chúng tôi có cái ăn cái mặc.

Nhưng đổi lại ông nhận được gì? Sự bỏ mặc của chính cái công ty mà công việc ông phải làm cho họ đã bóp nát cuộc đời ông. Có thể tai nạn đó đã đẩy hẳn cán cân về một phía, và người đàn ông vốn từng nghĩ mình vẫn còn đôi chút tia hy vọng làm được điều gì đó trong đời giờ đã nhận ra, trong suốt mùa đông lạnh lẽo dài dằng dặc đó, rằng một bước sẩy chân cũng có thể đẩy ông xuống luyện ngục.

Tôi sẽ chẳng bao giờ biết được điều gì đang diễn ra trong tâm trí ông và trái tim ông lúc đó. Nhưng hình ảnh người cha bất lực buông thõng người nơi trường kỷ đã vĩnh viễn hằn sâu trong tâm thức của tôi.

Những năm sau tai nạn của bố, đời sống gia đình tôi thậm chí còn trở nên ngột ngạt hơn. Cầu thang không còn là nơi nương náu duy nhất của tôi nữa. Một chốn khác tôi có thể tị nạn là sân chơi chung của khu dự án. Trên nền đất bê tông đó, tôi đã khám phá ra một thiên đàng gai góc chứa đầy những điều có thể và cả một cảm giác gắn bó của nơi mà tôi thuộc về.

Howard Schultz/NXB Trẻ

SÁCH HAY

Dai hoi Hoi Xuat ban Viet Nam lan thu V hinh anh

Đại hội Hội Xuất bản Việt Nam lần thứ V

0

Việc chuyển đổi mô hình hoạt động có thể giúp đơn vị xuất bản chủ động sản xuất từ sách giấy, ebook cho đến sách nói để tạo sự sôi nổi và đa dạng cho thị trường.

Tu sach 50 nam giai phong mien Nam, thong nhat dat nuoc hinh anh

Tủ sách 50 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước

0

Sách ảnh song ngữ Việt - Anh “Di sản Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh (Saigon - Ho Chi Minh City Heritage)” tái hiện quang cảnh và nếp sống của con người ở vùng đất Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh từ những thế kỷ trước.

BOOK SPACE hinh anh

BOOK SPACE

0

Read Station tại TP.HCM kết hợp cà phê, thư viện, nhà sách và không gian làm việc với hơn 10.000 đầu sách, thu hút nhóm khách trẻ đến học tập và sử dụng trong thời gian dài.

Nghe viet van hinh anh

Nghề viết văn

0

Nhiều nhà văn có con đường học vấn khá sâu rộng, ngược lại một số người chủ yếu tự học và viết bằng trải nghiệm. Các nhà văn sẽ tự học bằng việc đọc, nó giúp họ tích lũy tri thức.

Song mot doi xung dang hinh anh

Sống một đời xứng đáng

0

Chừng nào mẹ còn năng lượng, thì chừng đó mẹ còn có quyền quyết định tiếp tục dùng nó để mang lại niềm vui cho chính mình và những người xung quanh. Thấy hai cha con tôi cười phá lên, với mẹ, thế là xứng đáng.

Vu tru tuan hoan hinh anh

Vũ trụ tuần hoàn

0

Sau khoảng một nghìn tỷ năm hoặc hơn, một vụ nổ lớn mới xảy ra và một chu kỳ mới bắt đầu.

Giai ma hooc-mon dopamine hinh anh

Giải mã hoóc-môn dopamine

0

Nhân vô thập toàn, con người ai cũng có khuyết điểm. Có điều cách bạn đối diện với nó ảnh hưởng rất nhiều từ thái độ sống mà chúng ta được cha mẹ hình thành tự nhỏ.

6 vat lieu dinh hinh van minh nhan loai hinh anh

6 vật liệu định hình văn minh nhân loại

0

Nó nhẹ đến mức nổi trên dầu, mềm đến mức có thể cắt bằng dao nhà bếp, nhưng lại phản ứng mạnh đến mức sôi sục và phát nổ khi tiếp xúc với nước và không khí.

Diem ky di da can ke hinh anh

Điểm kỳ dị đã cận kề

0

Ray Kurzweil dự đoán đầu những năm 2040, các nano robot sẽ có thể đi vào não bộ của người còn sống và sao chép toàn bộ dữ liệu tạo nên ký ức và tính cách của người gốc.