|
|
|
Carrick giúp MU có 4 chiến thắng liên tiếp tại Premier League. |
Manchester United bước sang giai đoạn mới của mùa giải với một cảm giác khác hẳn: gọn gàng, chủ động và có định hướng. Chỉ bốn trận dưới thời Michael Carrick, “Quỷ đỏ” làm được điều tưởng chừng rất xa xỉ trong hai năm qua: chơi bóng có trật tự và tích lũy điểm số đều đặn.
Khi đội bóng đã vượt tổng điểm Premier League của mùa trước trong lúc còn 13 vòng đấu, câu hỏi không còn là Carrick giỏi đến đâu, mà là vì sao những người tiền nhiệm lại thất bại sâu sắc đến thế.
Carrick và giá trị không thể đo đếm
Sự hoài nghi dành cho Carrick khi ông trở lại Old Trafford là có cơ sở. Kinh nghiệm huấn luyện đỉnh cao hạn chế, dấu ấn ở Middlesbrough không nổi bật, và ký ức về quãng tạm quyền ngắn ngủi năm 2021 khiến nhiều người dè dặt.
Thế nhưng, Carrick không cố gắng trở thành một cuộc cách mạng ồn ào. Ông chọn con đường ngược lại: sửa những điều cơ bản nhất.
Chính sự “bình thường” đó lại phơi bày vấn đề của hai triều đại trước. Dưới thời Erik ten Hag, MU sa vào vòng xoáy thử nghiệm kéo dài. Hệ thống thay đổi liên tục, vai trò cầu thủ thiếu ổn định, và phòng thay đồ thường xuyên căng thẳng. Danh hiệu FA Cup không đủ che mờ một thực tế: đội bóng mất phương hướng trong phần lớn thời gian.
Sang tới Ruben Amorim, hy vọng về một cuộc tái thiết bài bản nhanh chóng nhạt dần. Amorim được trao niềm tin, ngân sách và trọn vẹn giai đoạn tiền mùa giải. Ông mang về nhiều tân binh, nhưng cách sử dụng lại gây tranh cãi.
|
| Ruben Amorim quá cứng nhắc, khiến bản thân phải trả giá. |
Sự cứng nhắc với sơ đồ 3-4-2-1 khiến nhiều cầu thủ bị đặt sai vị trí. Amad bị kéo xuống đá wing-back, Bruno Fernandes bị đẩy lùi sâu, Kobbie Mainoo bị loại khỏi nhịp vận hành. Những quyết định ấy không chỉ làm giảm hiệu quả chuyên môn, mà còn bào mòn niềm tin trong tập thể.
Carrick làm điều đơn giản hơn nhiều. Ông trả cầu thủ về đúng vai trò họ chơi tốt nhất. Bruno được đặt gần vòng cấm hơn, nơi ảnh hưởng của anh lớn nhất.
Tuyến giữa của MU được cân bằng, không phô trương nhưng chắc chắn. Các mối quan hệ được hàn gắn, ít nhất là trên sân cỏ. "Quỷ đỏ" bắt đầu chạy như một đội bóng, thay vì tập hợp những cá nhân lạc nhịp.
Khác biệt của Carrick
Sự khác biệt lớn nhất nằm ở cách Carrick quản trị cảm xúc. Trong bối cảnh Old Trafford quá mệt mỏi với xung đột, ông chọn cách nói ít, làm nhiều.
Không có những phát biểu gây sốc, không có những thử nghiệm cực đoan. Thắng thì giữ nhịp, thua thì sửa chi tiết. Đó là cách một đội bóng từng thống trị Premier League vận hành suốt nhiều năm, và là điều "Quỷ đỏ" đánh mất từ sau kỷ nguyên Sir Alex Ferguson.
| |
| Carrick mang tới sự thực dụng cho MU. |
Những con số củng cố cảm nhận ấy. MU hiện đứng trong nhóm đầu, vượt mốc điểm của cả mùa trước. Quan trọng hơn, đội bóng tạo ra cảm giác có thể đoán định: biết mình chơi thế nào, biết mình cần gì trong từng trận.
Trong bối cảnh cuộc đua vô địch gần như đã ngả về Arsenal, mục tiêu thực tế với MU là suất dự Champions League. Với 13 trận còn lại, chỉ cần bảy đến tám chiến thắng, cánh cửa châu Âu sẽ rộng mở.
Tuy vậy, cũng cần thận trọng. Bốn trận là quá ít để kết luận về một triều đại. Carrick chưa đối diện đủ thử thách, chưa đi qua chuỗi trận khắc nghiệt nhất.
Nhưng chính vì vậy, sự tương phản mới rõ ràng đến khó chịu cho những người đi trước. Khi những vấn đề tồn tại suốt hai năm bỗng được giải quyết bằng những điều căn bản, đó là lời buộc tội nặng nề nhất dành cho Ten Hag và Amorim.
MU không cần phép màu. Họ cần sự rõ ràng, kỷ luật và ổn định. Carrick, ít nhất cho đến lúc này, đang mang lại đúng những điều ấy.
Nếu ông giữ được phòng thay đồ yên ổn và đội bóng tiếp tục tích lũy điểm số, câu chuyện về chiếc ghế HLV trưởng dài hạn sẽ không còn là điều viển vông. Và khi đó, sự hồi sinh này sẽ không chỉ là một giai đoạn chữa cháy, mà là lời nhắc rằng đôi khi, bóng đá đỉnh cao bắt đầu từ những lựa chọn giản dị nhất.