Trung Quốc: Oải vì đào tạo... "dáng mèo"!
Trường đại học mở ngành đào tạo người mẫu. Sau bốn năm đèn sách, sinh viên học được... "dáng đi của mèo"!
![]() |
|
Sự rập khuôn vì đào tạo không chuyên nghiệp (ảnh mang tính minh họa) |
Giáo trình rập khuôn, phi thực tế
Trần Quan Hiểu Nguyệt, người mẫu Bắc Kinh, hiện đã tốt nghiệp chuyên ngành người mẫu tại một học viện ở TP Đại Liên (tỉnh Liêu Ninh) năm 2006, thổ lộ: "Một ngày học tập bắt đầu từ 6 giờ sáng. Sau khi ra trường, tôi phát hiện phần lớn nội dung học trong trường đều không dùng được. Tôi phải mất một năm trời để sửa lại cách đi đứng. Sinh viên chuyên ngành người mẫu chủ yếu được bồi dưỡng về kiến thức hình thể và văn hóa như múa ba lê, hội họa, tạo hình trước gương. Thế nhưng giáo trình âm nhạc chỉ là giáo trình cấp phổ thông, không liên quan gì đến nghề người mẫu hoặc biểu diễn người mẫu."
![]() |
|
Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có những người mẫu nổi tiếng vì... không qua trường lớp |
Cống Hải Bân - người được mệnh danh là model số 1 của Trung Quốc, từng tham gia triển lãm thời trang da của nhà thiết kế thời trang nổi tiếng quốc tế Pierre Cardin năm 1979 tại quảng trường Thiên An Môn, bổ sung: " Người mẫu được đào tạo trong trường ra có dáng đi thường giống nhau quá. Dáng đi được luyện tập trong trường chỉ là dáng đi của mèo. Họ cũng không biết cách lựa chọn dáng đi phù hợp với từng trang phục, từng hoàn cảnh, và không hiểu biết nhiều về trang phục. Khi ra trường, phần lớn hay nếu không muốn nói là tất cả người mẫu đều phải tự rèn luyện thêm mới có thể tự tin bước lên sàn diễn".
Theo Bân, nếu muốn làm người mẫu, trước tiên cần phải phù hợp với các tiêu chuẩn về chiều cao, cân nặng, số đo ba vòng chuẩn. Tuy nhiên, dáng đi hấp dẫn của người mẫu chỉ là vẻ bề ngoài. Điều quan trọng là tư tưởng và phong cách. Mỗi người phải có phong cách riêng, từng động tác và tư tưởng phải phối hợp ăn ý với nhau.
đào tạo kiểu... hoang đường
Người mẫu Xuân Hiểu cho biết trong một lần tham gia Ban giám khảo một cuộc thi tuyển người mẫu, không thí sinh nào nói được mình đẹp ở đâu, có khác biệt gì với các người mẫu khác.
Giáo sư Trương Tân Khả ở Học viện Mỹ thuật Trung Quốc, là một trong mười nhà thiết kế thời trang lớn của Trung Quốc, nhận xét:
- Các trường đại học mở chuyên ngành người mẫu là rất thực tế, nhưng sự thật lại rất hoang đường. Thứ nhất, đến nay ngành người mẫu của Trung Quốc vẫn chưa có một tiêu chuẩn chung, chưa nói đến những tiêu chuẩn mang tính chi tiết. Thứ hai, muốn vào đại học, bắt buộc phải học xong trung học phổ thông.
![]() |
|
Đào tạo kiểu "gà công nghiệp" trong trường Đại học |
Như vậy, tuổi của người mẫu tương đối lớn. Hơn nữa về cơ bản phải đến năm thứ hai, sinh viên mới có thể đi biểu diễn bên ngoài. Thứ ba, thời gian đào tạo đại học là bốn năm. Khi tốt nghiệp ra trường, họ đã trở thành người mẫu lỡ thì. Trong khi đó ở châu Âu, đào tạo người mẫu về cơ bản chỉ trong một thời gian ngắn, nhiều nhất là hơn nửa năm. Chưa kể rất nhiều trường hợp sau khi tốt nghiệp lại không đi theo nghề.
- Một vấn đề nữa là ngành người mẫu ở Trung Quốc rất ít khi tổ chức giao lưu. Thời trang thay đổi rất nhanh trong khi người mẫu là người phát ngôn của thời trang, đúng ra rất cần phải hòa nhập vào guồng quay của quốc tế.
Ông đề nghị: "Điều cần làm ngay của ngành thời trang Trung Quốc là phải trang bị đội ngũ giảng viên chuyên nghiệp với những kiến thức về thời trang luôn được cập nhật. Có như vậy, ngành người mẫu mới có thể phát triển vững mạnh".
|
* Trung Quốc bắt đầu tổ chức cuộc thi tuyển người mẫu chính quy đầu tiên từ năm 1989. Từ năm 1980 đến nay, số người tham gia ngành người mẫu vượt quá 12 triệu người, gấp mấy lần số người mẫu tại châu Âu. * Nghề người mẫu thời trang bắt đầu nhộn nhịp trở lại ở Trung Quốc từ năm 1979. Các cuộc thi người mẫu trong nước và quốc tế được khôi phục. Người mẫu trở thành một nghề thu hút giới trẻ. Để đáp ứng nhu cầu, nhiều trường đại học đã mở chuyên ngành người mẫu. Hiện Trung Quốc có hơn chục trường đại học mở chuyên ngành người mẫu. Cũng có trường có hơn mười năm kinh nghiệm giảng dạy. Nhưng phần lớn đội ngũ giáo viên xuất thân từ diễn viên ca kịch, diễn viên chuyên ngành múa hoặc diễn viên các bộ môn khác. Tài liệu giảng dạy do giáo viên lấy từ trên mạng về hoặc tự biên soạn |
(Theo Pháp Luật TPHCM)


