|
|
Sau khi chụp ảnh cùng bãi Nhát (Côn Đảo), tôi lên đường khám phá Việt Nam trong 100 ngày. |
Tôi là Huỳnh Thống Nhứt (sinh năm 1993, quê Cà Mau), hiện sống và làm việc tại đặc khu Côn Đảo (TP.HCM). Tôi vừa hoàn thành hành trình đạp xe xuyên Việt để khám phá đất nước và "check-in" tại các tỉnh thành sau sáp nhập địa giới hành chính.
Ý tưởng này được tôi ấp ủ và chuẩn bị trong khoảng 2 tháng. Vốn làm công việc tự do, tôi có thể chủ động sắp xếp thời gian cho hành trình dài ngày này.
Tôi chọn khởi hành vào cuối hè - đầu thu, mùa thấp điểm du lịch ở Côn Đảo, dù biết rõ đó cũng là mùa mưa bão miền Trung. May mắn thay, việc tập yoga hơn 10 năm qua giúp tôi có nền tảng thể lực và sức bền ổn định.
Đồng hành cùng tôi là chiếc xe đạp. Để tiện cho việc di chuyển, hành trang tôi mang theo rất gọn nhẹ, gồm một chiếc balo khoảng 9-10 kg đựng 4 bộ đồ, vật dụng vệ sinh cá nhân và bộ dụng cụ sửa xe cơ bản.
5 cơn bão và những cung đường khắc nghiệt
Từ Côn Đảo, tôi đi tàu cao tốc qua Trần Đề (Sóc Trăng cũ, nay thuộc TP Cần Thơ), rồi bắt đầu đạp xe theo quốc lộ 1 hướng ra Bắc. Tôi không vạch ra lịch trình cố định, chỉ đi theo cảm xúc và nơi muốn đến. Có ngày tôi đi chỉ 30-40 km, nhưng cũng có ngày vượt hơn 200 km, tùy sức và thời tiết.
Việc lựa chọn thời điểm cuối năm để đi đã khiến tôi phải đối mặt với không ít thử thách về thời tiết. Năm 2025, mưa bão không chỉ dồn dập ở miền Trung mà còn "đổ bộ" lên cả phía Bắc. Tôi lần lượt đi qua 5 cơn bão, từ số 8 đến số 12, liên tục phải đổi lộ trình và tìm chỗ trú.
Ở Cao Bằng, khi thấy nước sông bắt đầu dâng lên nhanh, tôi quyết định quay xe đạp xuống Lạng Sơn. Ngày hôm sau, nghe tin Cao Bằng đạt đỉnh lũ khiến tôi ớn lạnh sống lưng. Tại Bắc Ninh, thay vì ở lại khám phá, tôi phải đạp xuyên đêm về Hà Nội để tránh lũ.
![]() ![]() ![]() ![]() |
| Việc chinh phục những cung đường đèo dốc khiến tôi mệt rã rời, song thể lực và sức bền cũng được cải thiện đáng kể từ đó. |
Suốt hành trình dài, tôi bị bể bánh xe 6 lần, chủ yếu là ở các cung đường dọc biên giới phía Bắc. Để đi tiếp, tôi phải tự vá cơ bản để "chữa cháy" rồi tìm tiệm lớn ở trung tâm thị trấn để thay lốp.
Dù có nền tảng thể lực khá, song những cung đường đèo dốc kéo dài của Tây Bắc vẫn là thử thách thực sự đối với tôi. Từ Yên Bái, tôi đạp hơn 100 km lên Bắc Yên - Tà Xùa (Sơn La), rồi thêm 15 km dốc liên tục tới điểm nghỉ. Có đoạn, tôi kiệt sức đến mức phải xuống dắt bộ từng mét.
Tại Tà Xùa, tôi bị dị ứng và sốt sau khi tiếp xúc với nguồn nước có chất tẩy rửa. Không thể tiếp tục leo đèo trong tình trạng đó, tôi buộc phải quay xuống Yên Bái, đành bỏ lỡ Điện Biên và Lai Châu.
![]() ![]() ![]() |
Tại mỗi tỉnh thành, tôi tranh thủ ghé thăm những công trình kiến trúc, di tích lịch sử và chùa chiền. |
Trên hành trình dài hơn 7.500 km, tôi hai lần bị té xe. Một lần ở làng cổ Thiên Hương (Hà Giang cũ - nay thuộc Tuyên Quang) vì đường trơn và dốc. Lần còn lại trên đường Trường Sơn, đoạn Đông Giang (Quảng Nam, nay thuộc Đà Nẵng), nơi cả trăm km vắng bóng người. Đường phủ rêu dày, bánh xe trượt khỏi vệt mòn khiến tôi ngã sóng soài. May mắn, cả hai lần té chỉ bị sưng nhẹ.
Việt Nam đa sắc
Tôi luôn cố ghé thăm những địa điểm có cảnh quan ngoạn mục, các công trình kiến trúc, di tích lịch sử và chùa chiền có dấu ấn văn hóa đặc trưng. Trên đồi cỏ Bình Liêu (Quảng Ninh), đứng giữa trập trùng núi non, tôi thấy mọi nhọc nhằn vượt dốc vừa qua thật xứng đáng.
Băng qua cung đường Trường Sơn ngoạn mục rợp bóng, tôi ghé thăm Khe Sanh (Quảng Trị). Nơi đây vốn từng là chiến trường ác liệt năm 1968, tôi lặng người trước khung cảnh yên bình của hôm nay, giữa những di tích còn in hằn dấu ấn lịch sử, thời gian.
Về miền Tây, dù đã đi nhiều lần, tôi vẫn mê nhất An Giang - nơi vừa có núi, vừa có sông và những nét văn hóa đậm đà bản sắc. Tôi đến đúng mùa lúa chín, khi cánh đồng vàng rực trải dài dưới hàng thốt nốt cao vút, tạo thành bức tranh thiên nhiên đẹp đến nao lòng.
![]() ![]() ![]() ![]() |
Nhiều ngày, tôi đạp xe cả trăm km dưới trời mưa nặng hạt do ảnh hưởng của mưa bão. |
Hành trình cũng mang đến những cuộc gặp gỡ khó quên. Ở Vinh, tôi quen một người bạn mới, cùng đi ăn uống, trò chuyện. Đến lượt về, tôi còn vòng xe ngược lại chỉ để gặp thêm lần nữa. Ở Hạ Long, sau khi phát hiện bánh xe thủng đến hai lỗ, tôi được một người dân làng chài giúp sửa lúc trời đã tối mịt. Chuyến đi này còn cho tôi cơ hội ghé thăm những người bạn ở khắp mọi nơi, hầu như tỉnh nào cũng có.
Dọc đường, tôi nếm thử muôn vàn món ngon của nhiều địa phương, trong đó ấn tượng nhất là khâu nhục - thịt heo luộc, chiên, ướp rồi hấp nhiều giờ, tạo thành món thịt mềm rục, béo thơm, mặn ngọt hài hòa với lớp bì tan ngay trong miệng.
Ngày cuối cùng, tôi đạp 225 km - chặng dài nhất trong cả hành trình - để về tới Mũi Cà Mau, quê hương của mình. Khi dừng xe, tôi thấy rất vui và tự hỏi sao mình có thể "điên" đến thế khi làm những điều không tưởng thế này.
![]() ![]() ![]() ![]() |
An Giang và Cà Mau là hai tỉnh thành mang đến cho tôi nhiều cảm xúc nhất ở khu vực miền Tây. |
Sau 100 ngày băng qua 32 tỉnh thành, tôi sụt gần 9,5 kg, làn da trở nên đen nhẻm. Cả gia đình chào đón tôi trở về trong niềm hân hoan. Chuyến đi giúp thể lực và sức bền của tôi tăng vượt trội. Tôi tin rằng: không có thử thách nào là không thể, nếu mình đủ quyết tâm.
"Tôi đã thử, bạn thì sao?" là những câu chuyện du lịch độc đáo, ấn tượng được kể bởi chính những bước chân không ngại đi xa. Tại đây, bạn sẽ được đọc, xem, cảm nhận niềm đam mê xê dịch của nhân vật và biết đâu, một ngày bạn cũng lên đường. Bạn cũng có thể gửi câu chuyện du lịch thú vị của mình cho Znews thông qua email: toasoan@znews.vn.














