Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Tri thức trực tuyến nếu mạng chậm. Đóng

Thương nhớ làng quê miền Bắc

Ngày ấy, những bãi bờ, nương dâu, những con thuyền nan mong manh neo đậu bên bờ lau bãi sậy ven sông đã đi vào bức vẽ của con trẻ một cách tự nhiên.

Dễ chừng phải mấy chục năm rồi, tôi mới có dịp quay lại những ngôi làng vùng châu thổ miền Bắc. Nói tới sông Hồng không ai không biết, nhưng với riêng tôi, con sông ấy lại gắn với những ngày ấu thơ đẹp đẽ, dù cuộc sống khi ấy rất khó khăn.

Đó là những sáng, những chiều, những ngày cuối tuần, lớp văn lớp vẽ của câu lạc bộ thiếu nhi được dẫn đi thực tế bên sông. Gia Lâm, Yên Sở, Cầu Đuống, Bát Tràng… ngay gần Hà Nội thôi mà với tôi là những thiên đường thật lạ lẫm.

Những miền quê Bắc Bộ

Ngày ấy, những bãi bờ, nương dâu, những con thuyền nan mong manh neo đậu bên bờ lau bãi sậy ven sông đã đi vào những bức vẽ ngô nghê con trẻ một cách thật tự nhiên.

Tình yêu thiên nhiên, hội họa, văn chương, những chuyến đi, có lẽ đã bắt nguồn từ đó. Sau này lớn lên, lại muốn tìm tới những miền đất lạ nên không có nhiều chuyến đi về những ngôi làng ở châu thổ của những con sông miền Bắc. Những bờ bãi nương dâu ấy chìm lấp đâu đó trong nỗi hoài hương của người xa xứ.

Năm ấy, khi hoa cải đã nở vàng dập dìu trên những cánh đồng dọc theo triền đê ven sông, tôi mới có dịp quay lại những địa danh xưa: Đình Bảng, Phụng Hiệp, làng Sủi, làng Diềm, làng Thổ Hà…

Đã hàng chục năm sống tại thành phố miền Nam, khung cảnh quê miền Bắc sao đột nhiên lạ lẫm quá. Lạ từ đường tới ngõ.

Tôi cố thuyết phục anh bạn lái xe đi tìm những con đường làng nơi còn rơm rạ phơi đầy trên đê. Bạn cười: “Thời buổi này, lấy đâu ra?”.

Bánh xe lạo xạo nghiến trên đá sỏi gợi nhớ lại con đường làng từ chùa Tây Phương tới chùa Thầy. Thời học sinh, có ai không từng đạp xe trên những con đường trải đầy rơm rạ, phơi thóc, phơi lúa?

Tôi kéo cửa kính xe. Rõ ràng là trong gió vẫn có mùi thơm của lúa, mùi ải của đất, mùi nồng nồng của bùn và mùi cay của khói rơm tỏa ra từ những nếp nhà ven triền đê. Thoảng trong gió còn là vị mặn mòi của nước sông đục màu của phù sa.

Bạn cười: “Khéo tưởng tượng quá!”.

Quê hương quan họ hiện ra trước mắt tôi. Làng Diềm, làng Thổ Hà… những cái tên thật dân dã, thật mộc mạc. Vẫn là con đò qua con sông Cầu năm nào, nhưng giờ chẳng còn ai gọi đò, chèo đò nữa, đã có máy móc đảm nhiệm.

Tham lai Tho Ha anh 1

Làng tranh dân gian Đông Hồ. Ảnh: Nguyễn Xuân Tùng.

Thăm lại Thổ Hà

Thổ Hà vẫn ba mặt sông như một hòn đảo, nhưng vẻ duyên dáng nay còn đâu? Những đường làng, ngõ cổ sâu và hẹp từng một thời vang bóng vì vẻ đẹp của các bức tường mảnh sành, mảnh gốm vỡ chỉ dùng bùn sông Cầu trát lên mà thành, nay chỉ còn rất ít.

Vài ngôi nhà cổ cửa đóng, then cài còn sót lại trong các con ngõ. Chất Bắc Bộ xưa kia có chăng chỉ còn lại ở chiếc cổng làng nổi tiếng là đẹp nhất vùng hạ lưu sông Cầu, trên mái đình, mái chùa rêu phong, bên những cây đa trăm tuổi.

Bến nước bên sông Cầu sau thời gian bị ô nhiễm nặng, đã được cứu chữa, nhưng làm sao lấy lại được cái “trong leo lẻo” khi xưa? Quá nhiều thứ đã mất đi cùng nghề làm gốm của Thổ Hà.

Tôi đi dọc con ngõ nhỏ, nơi vẫn còn một bức tường làm từ những mảnh tiểu sành màu da lươn. Vuốt nhẹ tay trên những mảnh vỡ ấy, mà như có mũi dao đang cứa vào tim. Cứa vào nỗi hoài hương về một miền quê không phải nơi mình sinh ra, không phải nơi mình từng gắn bó, nhưng không hiểu sao, mấy mươi năm luôn đau đáu về.

Những mặt gốm nâu sẫm, dày đanh, tiếng gõ nghe như tiếng thép, như mang theo nỗi niềm của bao người chót bén duyên cùng Thổ Hà năm xưa.

Những nỗi niềm đã tan theo từng ánh đỏ, hòa vào những sắc nâu và biến mất dưới lòng sông sâu. Chỉ còn lại con sóng chở đầy nỗi đau, vẫn lặng lờ mãi không thôi.

Và tôi biết rằng cái đêm trăng rằm vằng vặc trên chiếc đò nan bên dòng sông Cầu cách đây đã mấy chục năm, đã vĩnh viễn trôi qua không bao giờ trở lại. Cái đêm mà cả những câu ca quan họ lẫn tôi đều nhuốm màu của gốm của sành, nhuốm cái hồn sâu lắng của đất, cái nồng nàn của lửa, cái thanh khiết của gió, và cái diết da của khí chất vùng bến nước trong bên sông Cầu, cái đêm ấy đã vĩnh viễn ra đi.

Để lại một khoảng trống không sao bù đắp nổi trong miền ký ức của tôi, một nỗi hoài hương ngày một dầy lên theo năm tháng. Như bản nhạc màu từ nỗi nhớ cứ mãi ngân nga.

Trần Thùy Linh / NXB Văn học liên kết công ty Sống

SÁCH HAY

Dai hoi Hoi Xuat ban Viet Nam lan thu V hinh anh

Đại hội Hội Xuất bản Việt Nam lần thứ V

0

Việc chuyển đổi mô hình hoạt động có thể giúp đơn vị xuất bản chủ động sản xuất từ sách giấy, ebook cho đến sách nói để tạo sự sôi nổi và đa dạng cho thị trường.

Tu sach 50 nam giai phong mien Nam, thong nhat dat nuoc hinh anh

Tủ sách 50 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước

0

Sách ảnh song ngữ Việt - Anh “Di sản Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh (Saigon - Ho Chi Minh City Heritage)” tái hiện quang cảnh và nếp sống của con người ở vùng đất Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh từ những thế kỷ trước.

BOOK SPACE hinh anh

BOOK SPACE

0

Read Station tại TP.HCM kết hợp cà phê, thư viện, nhà sách và không gian làm việc với hơn 10.000 đầu sách, thu hút nhóm khách trẻ đến học tập và sử dụng trong thời gian dài.

Nghe viet van hinh anh

Nghề viết văn

0

Nhiều nhà văn có con đường học vấn khá sâu rộng, ngược lại một số người chủ yếu tự học và viết bằng trải nghiệm. Các nhà văn sẽ tự học bằng việc đọc, nó giúp họ tích lũy tri thức.

Song mot doi xung dang hinh anh

Sống một đời xứng đáng

0

Chừng nào mẹ còn năng lượng, thì chừng đó mẹ còn có quyền quyết định tiếp tục dùng nó để mang lại niềm vui cho chính mình và những người xung quanh. Thấy hai cha con tôi cười phá lên, với mẹ, thế là xứng đáng.

Vu tru tuan hoan hinh anh

Vũ trụ tuần hoàn

0

Sau khoảng một nghìn tỷ năm hoặc hơn, một vụ nổ lớn mới xảy ra và một chu kỳ mới bắt đầu.

Giai ma hooc-mon dopamine hinh anh

Giải mã hoóc-môn dopamine

0

Nhân vô thập toàn, con người ai cũng có khuyết điểm. Có điều cách bạn đối diện với nó ảnh hưởng rất nhiều từ thái độ sống mà chúng ta được cha mẹ hình thành tự nhỏ.

6 vat lieu dinh hinh van minh nhan loai hinh anh

6 vật liệu định hình văn minh nhân loại

0

Nó nhẹ đến mức nổi trên dầu, mềm đến mức có thể cắt bằng dao nhà bếp, nhưng lại phản ứng mạnh đến mức sôi sục và phát nổ khi tiếp xúc với nước và không khí.

Diem ky di da can ke hinh anh

Điểm kỳ dị đã cận kề

0

Ray Kurzweil dự đoán đầu những năm 2040, các nano robot sẽ có thể đi vào não bộ của người còn sống và sao chép toàn bộ dữ liệu tạo nên ký ức và tính cách của người gốc.