Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Tri thức trực tuyến nếu mạng chậm. Đóng

Nỗi nhớ nhà của sinh viên năm thứ nhất

Tạm biệt gia đình và quê hương, tôi ra thủ đô nhập học. Cánh cổng Đại học Y Hà Nội khiến tôi tự hào, nhưng lúc nào trong mình cũng có một nỗi nhớ nhà xâm lấn.

Khác với những lần ra thị xã ôn thi, lần này chính xác tôi là Đông Ki lên thành phố. Tay xách nách mang cập bến xe khách Hà Nội, vừa thấy tôi đã có sơ sơ gần chục bác xe ôm ùa đến, chào hỏi và đỡ hành lý cho tôi như thể là “chỗ anh em” lâu ngày gặp lại.

Tôi ngây thơ nghĩ ở thành phố mọi người còn thân thiện và giúp đỡ nhau nhiều hơn làng quê, trái với những lời dặn dò của mọi người trước khi đi.

Các bác mỗi người một phần hành lý rẽ theo các hướng khác nhau, tôi ngơ ngác không biết theo ai. Rồi tôi cũng nhận ra, mọi người nhiệt tình vì muốn tôi đi xe ôm của họ.

Sau khi chốt ngồi lên xe một bác trung tuổi, bác chuyển bánh chở tôi về Đại học Y Hà Nội. Thực sự đó là lần đầu tiên tôi cảm giác mình cần một nơi nương tựa theo đúng nghĩa đen.

Đường rất đông nhưng bác phóng vèo vèo, để đi nhanh hơn bác lại còn chọn đi tắt vào những ngõ rất hẹp, ở quê tôi chẳng bao giờ có những con ngõ như vậy. Còi bấm liên tục, đèn đỏ hầu như không có tác dụng với bác.

Là thanh niên con trai đàng hoàng nhưng hai tay tôi ôm chặt vào lưng bác không rời nửa giây, vì tôi biết chỉ cần lỏng tay trong một tích tắc, có thể tôi phải trả giá bằng việc bay ra khỏi yên xe sau khúc cua gấp hoặc qua một ổ gà trên đường.

Dường như biết tôi từ quê ra và đang run bần bật, bác lại càng phóng nhanh để thể hiện nhiều hơn, tôi chỉ biết nhắm mắt khấn trời phật khi những pha nguy hiểm sắp đến.

Cuối cùng, tôi cũng đến được cổng Đại học Y Hà Nội an toàn. Lần đầu tiên đứng trước mái trường đại học danh giá với 100 năm truyền thống và biết rằng 6 năm tới mình sẽ gắn bó ở đây, mình sẽ là một phần của nơi này, sẽ trở thành bác sĩ, cảm giác tự hào xen lẫn hồi hộp xâm lấn tôi.

Tôi nghĩ về ông bà nội và cha mẹ ở quê, tôi biết ở làng quê nghèo xa xôi, ông bà, cha mẹ và cả anh chị cũng đang tự hào và gửi gắm ở tôi rất nhiều niềm tin hy vọng.

Cả con đường dài đang chờ tôi phía trước. Tuy có bỡ ngỡ ban đầu, việc hòa nhập của một “Đông Ki” ra phố không phải là vấn đề nghiêm trọng lắm dù tôi không có họ hàng thân thích ở bên cạnh.

Vấn đề chính là nỗi nhớ nhà. Nó làm cho tôi chỉ muốn bỏ ngay Hà Nội để về nhà ông bà nội, về với cuộc sống nông thôn yên bình chậm rãi, tuy có nghèo khó, vất vả nhưng ấm áp, ông bà các cháu có nhau.

Ngày đó tôi còn thầm hứa với lòng mình, sau khi tốt nghiệp trường Y, dù thế nào cũng sẽ về quê hương làm việc để được gần với mọi người hơn. [...]

Năm thứ nhất trường Y, chúng tôi may mắn là khóa thứ 100 của nhà trường. Kỷ niệm dịp này, nhà trường cho nghỉ học và mở hội rất to, tổ chức cắm trại mấy ngày liền, quay ba, bốn con bò cho sinh viên ăn no căng bụng.

Gần đến dịp lễ, biết nhà trường cho nghỉ học nên tôi xin phép về quê thăm ông bà, không ở lại tham gia lễ hội. Quyết định của tôi thuộc dạng hiếm hoi trong số các bạn sinh viên ngày ấy, vì hầu hết ai cũng háo hức để được tham dự lễ kỷ niệm 100 năm thành lập của nhà trường.

Thực sự không phải vì tôi không yêu mến, tự hào về mái trường đang theo học, nguyên nhân chính đó là nỗi nhớ nhà quá lớn trong tôi, nó lấn át đi mọi cảm xúc và hoạt động khác.

Biết thông tin đó của tôi, anh Chủ tịch Hội sinh viên đến tận phòng ký túc xá động viên ở lại, anh chia sẻ không phải ai cũng có cơ hội được tham dự một sự kiện tuyệt vời như vậy, 100 năm mới có một lần, khóa tôi lại là khóa 100 của nhà trường, rất tự hào.

Dù anh ra sức thuyết phục thì lòng tôi cũng đã quyết, vì tôi biết ông bà nội cùng mấy em ở nhà đang rất nhớ tôi, tôi không thể không về. Vậy là tôi lên đường về quê lần đầu tiên sau khi ra Hà Nội nhập học, bỏ lại sau lưng một tuần rực lửa của sinh viên nhà trường.

Trần Quốc Khánh/ Thái Hà Books và NXB Công thương

SÁCH HAY

Dai hoi Hoi Xuat ban Viet Nam lan thu V hinh anh

Đại hội Hội Xuất bản Việt Nam lần thứ V

0

Việc chuyển đổi mô hình hoạt động có thể giúp đơn vị xuất bản chủ động sản xuất từ sách giấy, ebook cho đến sách nói để tạo sự sôi nổi và đa dạng cho thị trường.

Tu sach 50 nam giai phong mien Nam, thong nhat dat nuoc hinh anh

Tủ sách 50 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước

0

Sách ảnh song ngữ Việt - Anh “Di sản Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh (Saigon - Ho Chi Minh City Heritage)” tái hiện quang cảnh và nếp sống của con người ở vùng đất Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh từ những thế kỷ trước.

BOOK SPACE hinh anh

BOOK SPACE

0

The Bookworm Hanoi thành lập từ năm 2001, bắt đầu từ niềm yêu thích sách vở của chủ tiệm.

Nghe viet van hinh anh

Nghề viết văn

0

Nhiều nhà văn có con đường học vấn khá sâu rộng, ngược lại một số người chủ yếu tự học và viết bằng trải nghiệm. Các nhà văn sẽ tự học bằng việc đọc, nó giúp họ tích lũy tri thức.

Song mot doi xung dang hinh anh

Sống một đời xứng đáng

0

Chừng nào mẹ còn năng lượng, thì chừng đó mẹ còn có quyền quyết định tiếp tục dùng nó để mang lại niềm vui cho chính mình và những người xung quanh. Thấy hai cha con tôi cười phá lên, với mẹ, thế là xứng đáng.

Vu tru tuan hoan hinh anh

Vũ trụ tuần hoàn

0

Sau khoảng một nghìn tỷ năm hoặc hơn, một vụ nổ lớn mới xảy ra và một chu kỳ mới bắt đầu.

Giai ma hooc-mon dopamine hinh anh

Giải mã hoóc-môn dopamine

0

Nhân vô thập toàn, con người ai cũng có khuyết điểm. Có điều cách bạn đối diện với nó ảnh hưởng rất nhiều từ thái độ sống mà chúng ta được cha mẹ hình thành tự nhỏ.

6 vat lieu dinh hinh van minh nhan loai hinh anh

6 vật liệu định hình văn minh nhân loại

0

Nó nhẹ đến mức nổi trên dầu, mềm đến mức có thể cắt bằng dao nhà bếp, nhưng lại phản ứng mạnh đến mức sôi sục và phát nổ khi tiếp xúc với nước và không khí.